Chương 10
Cũng không biết mới sáng sớm hắn đã chạy đi đâu rồi.
Tuy rằng một giấc này ngủ thật sự ngắn, nhưng ngày hôm qua cô vừa được phát tiết một chút, cho nên cảm giác không còn trở ngại, chỉ là hai chân hơi nhũn.
HD tập đoàn, lầu mười.
Hai tên nam nhân có vẻ ngoài quá mức bắt mắt đang ngồi đối diện trên bàn trà.
Phong Khải Ninh lật lật báo cáo sức khoẻ mà Tô Tử Tích mang đến.
"Có vấn đề gì không, Tô phó viện trưởng?"
Tô Tử Tích uống một ngụm trà.
"Không thành vấn đề, rất khỏe mạnh, khỏe mạnh đến không thể tưởng tượng."
Phong Khải Ninh nhàn nhạt gật đầu "Vậy không tiễn."
Hắn gọi điện thoại cho trợ lý "Gọi cô ta lên làm việc đi."
Tô Tử Tích tấm tắc lắc đầu "Một ngụm trà đều không cho tôi uống xong."
"Chỉ cần cậu muốn ở lại, trong tòa nhà này không ai có thể đuổi cậu đi."
Tô Tử Tích cười cười, hắn đúng là không có thời gian để mà trì hoãn.
Hôm nay đặc biệt đích thân đưa báo cáo kiểm tra sức khoẻ tới chỉ là đột phát tò mò mà thôi, cho nên hắn chuẩn bị nán lại để nhìn vị nữ nhân viên có tố chất sức khoẻ vượt mức này một cái, xong rồi sẽ đi.
"A, tôi biết rồi, cậu định tìm bảo mẫu cá nhân sao?" Tô Tử Tích đột nhiên nghĩ ra, cảm giác chính mình đoán trúng, liền mở miệng hỏi.
Phong Khải Ninh quét hắn liếc mắt một cái.
"Jason, tiễn khách."
Tô Tử Tích cười như không cười mà uống xong ly trà, đứng dậy đi ra cửa, vừa lúc đụng phải Liên Hân đang bị trưởng phòng hành chính dắt lên.
Liên Hân trông thấy vị này dáng vẻ đường đường chính chính, ngọc thụ lâm phong, lại từ trong văn phòng chủ tịch tùy ý mà đi ra, bèn nhanh chóng khom lưng, nhỏ giọng nói "Chào chủ tịch."
Lầu mười chỉ có một vị tổng tài cùng với hai trợ lý riêng. Người này vừa nhìn đã có phong thái lãnh đạo, bình tĩnh cắm túi mà ra ra vào vào, hẳn chính là chủ tịch hiếm khi lộ mặt trong truyền thuyết.
Liên Hân tuy rằng kinh nghiệm xã giao không phong phú, nhưng tốt xấu vẫn hiểu biết chút ít, có thể nhìn mặt đoán người.
Trưởng phòng hành chính sửng sốt hai giây, Tô Tử Tích nhịn không được cong cong mắt cười, gật đầu nói "Chào cô."
Sau đó hắn phi thường vui vẻ mà nghênh ngang rời đi.
Liên Hân nhỏ giọng lẩm bẩm "Không ngờ chủ tịch tuổi trẻ anh tuấn như vậy."
Trưởng phòng hành chính liếc nhìn nhân viên vệ sinh kì lạ vừa được xách từ lầu hai lên này, thần sắc phức tạp mà nói "Chủ tịch của chúng ta xác thật trẻ đẹp nannan nhưng không phải hắn."
Phong Khải Ninh khoanh tay đứng trước cửa kính một chiều, lưng dựa vào bàn làm việc, chằm chằm quan sát người phụ nữ không nhìn tới hắn đang đứng ở bên ngoài.
Liên Hân mặc một thân quần áo lao động màu xám rộng thùng thình, thoạt nhìn cực kỳ bình thường, một chút cũng nhận không ra bên dưới lớp quần áo đó là một khối cơ thể vô cùng tao lãng.
Không chỉ biết phe phẩy bầu ngực trêu ghẹo người, còn sẽ chủ động sờ côn th t một nam nhân xa lạ. Chỉ là bị nhìn chằm chằm trong chốc lát, huyệt khẩu đều sẽ khấp khởi đóng mở mà trào ra dâm dịch mê người.
Phong Khải Ninh duỗi tay nới lỏng cổ áo, hai hàng lông mi rũ xuống.
Sau khi được giới thiệu bố cục lầu mười và sắp xếp an bài công việc, Liên Hân lập tức tiến hành.
Nhân viên vệ sinh kỳ thực là một công việc tương đối có quy tắc, mỗi ngày quét tước khu vực công cộng ba lần hành lang, thang máy, thang lầu, nhà vệ sinh, trà gian, khu tập thể hình và nghỉ ngơi của chủ tịch. Văn phòng nói chung một ngày phải dọn hai lần, trước và sau giờ hành chính.