⬅ Trước Tiếp ➡

Một đôi bàn tay thô to nam tính bao lấy mông cô, dùng sức mà nhào nặn thành các loại dâm mĩ bộ dáng.
Liên Hân kinh hoảng cắn răng, cố gắng lắc mông giãy giụa, lại không cách nào thoát khỏi được bàn tay hắn.
Trong khi nam nhân xoa nắn cánh mông, dĩ nhiên tiểu huyệt kẹp chặt bên dưới cũng không tránh được mà bị cọ xát. Chốc chốc cắn chặt, chốc chốc mở ra, hai cánh môi tự động ma sát vào nhaụ
Liên Hân lúc này mới ý thức được, hắn không chỉ chơi mông cô, mà còn chơi cả huyệt của cô
"Dừng lại đi, tôi sẽ la lên đó Anh không sợ...không sợ tôi kêu người tới hay sao?" Liên Hân run rẩy hỏi.
"A "
Nam nhân cười cười, đem một đồ vật rắn chắc được miêu tả qua lớp quần tây đặt trên khe mông của Liên Hân.
"Kêu người tới xem sao?"
==================================================
Nam nhân đem lớp áo bọc kín nửa người trên của Liên Hân từng kiện, từng kiện cởi ra.
"Anh làm gì? Đừng "
Liên Hân dùng một tay đưa ra phía sau đánh đấm túi bụi, lại ngăn không được cánh tay hữu lực rắn chắc của hắn.
Nam nhân lạnh như băng mà nói "Không phải cô muốn chui ra sao? Ngực lớn như vậy còn mặc nhiều quần áo, dĩ nhiên là mắc kẹt."
Hắn duỗi tay xoa xoa đầu nhũ nhô cao của Liên Hân, sau đó một tay bọc lấy toàn bộ mà ước lượng.
"Hiện tại chui ra thử xem."
Liên Hân lúc này đã bị lột trần trụi, cũng không dám lớn tiếng ồn ào cự tuyệt, sợ gần đó có người nghe được.
Cặp ngực của cô hiện tại đang không mảnh vải che mà lắc lư ở bên ngoài, chỉ cần phía dưới có người mở cửa nhìn lên liền thấy được.
Mất đi lớp áo dày nặng cản trở, Liên Hân rốt cuộc bò ra được khỏi khe hở.
Cô nhanh chóng khom lưng muốn nhặt quần áo tròng lên, lại bị nam nhân phía sau ôm eo nhấc tới, mông chổng lên cao. Hắn hơi khom người nghe nghe một chút.
"Vì cái gì lại thơm như vậy?"
Liên Hân khẩn trương mà vặn eo.
Hắn vươn ngón tay cắm vào tiểu huyệt phấn nộn, thăm dò một chút rồi bình phẩm "Thực chặt."
Đến lúc rút ra lại bị tầng tầng lớp lớp bên trong giữ lại, liền nói thêm "Thực biết kẹp."
"A Anh tránh ra "
Liên Hân duỗi chân đá hắn, nam nhân lại nhanh tay kéo khoá quần tây. Cự vật to đùng đột ngột bắn ra, không hề chuẩn bị liền mạnh mẽ vọt vào trong huyệt khẩụ
Phong Khải Ninh ở trong bầu không khí đầy hương thơm quanh quẩn, bị kẹp chặt đến thở dài, nghĩ thầm hắn rốt cuộc cũng chạm được tới tiểu tao huyệt này.
Liên Hân trợn to mắt, ngửa đầu há mồm kêu không ra tiếng, một luồng điện chạy từ huyệt khẩu lên đến đỉnh đầu, cô duỗi thẳng mũi chân, kịch liệt run rẩy.
Lối vào nhỏ hẹp rốt cuộc cũng được nam căn thô to lấp đầy.
Vốn dĩ cô phải chịu không ít đau đớn, nhưng vì Liên Hân có thể chất cơ thể đặc thù mà cảm giác đó nhanh chóng chuyển thành sung sướng
To quá.
Liên Hân giờ phút này thần thái như điên như dại, một bên nhịn không được mà lén lút co bóp, siết lấy nhả ra từng chút một, một bên ngược lại giãy giụa không ngừng.
"Đừng, đừng cắm Tôi muốn để lại cho anh ta cắm...a "
Phong Khải Ninh dừng lại, rũ mắt.
"Cho ai?"
Liên Hân giống như mất hết lý trí mà lặp lại "Phòng tắm ở lầu tám, buổi tối...a nam nhân ở phòng tắm...tôi chỉ có thể cho anh ta cắm..."
"......"
Phong Khải Ninh nhướng mày.
Hắn hít sâu một hơi, ôm lấy eo Liên Hân, đem cô nâng dậy áp sát vào người mình. côn th t vẫn cắm ở tiểu huyệt bất động, hắn duỗi tay vỗ nhẹ vào mông.
"Đi."
Liên Hân mờ mịt hỏi "Đi đâu?"
Phong Khải Ninh một tay trụ ở trên eo, từ phía sau Liên Hân vừa cắm vừa giục "Đi ra ngoài."
Cô đột nhiên bừng tỉnh.


⬅ Trước Tiếp ➡