Chương 19
Người trước kẻ sau, tư thế hệt như một đôi cẩu đang kịch liệt mà giao cấụ
Lâm Lập Phong hai tay chụp lấy ngực Liên Hân, cơ mông toàn lực thúc về phía trước.
Cả hai người đều người híp mắt tận hưởng, đồng thời phát ra âm thanh dâm loạn trầm mê.
côn th t vừa mới khai bao tràn đầy tinh lực, đại quy đầu như vũ như bão mà xâm nhập hoa tâm, thân gậy hơi cong không ngừng chạm vào điểm trí mạng bên trong.
Tuần hoàn ma sát kích khởi cao trào.
Liên Hân bị tốc độ cơ hồ mỗi giây mười lượt làm đến cả người phát run, bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ.
"Ananha Lớn quá...cứng quá...a "
"Còn dám cười nữa hay không Bảo bối, chị nói xem em làm có bao nhiêu sướng?"
"Rất...rất biết làm, xử nam côn th t vừa lớn vừa nhanh..."
"A Chặt quá..." Nam sinh rên rỉ trầm thấp lại dễ nghe.
"Huyệt nhỏ khép lại không đượcnan Muốn tiểu Muốn tiểu "
Miêu Miêu giống như pho tượng bị người chia năm xẻ bảy, ngây ngốc mà nhìn Phong ca ca dùng côn th t thô tráng ở trong huyệt động của nữ nhân khác ra ra vào vào.
Trên thân dính đầy dâm dịch, môi lưỡi nóng rực quấn lấy nhau, bên dưới lại không ngừng giao hợp.
Hắn giống như thân gắn mô tơ, cuồng mãnh phát lực mà thọc vào rút ra, tất cả chỉ để hầu hạ cho nữ nhân đó.
Miêu Miêu sắp điên rồi.
"Aaa Phong ca ca, đừng " Miêu Miêu hoảng loạn mà thét lên.
Lâm Lập Phong trong nháy mắt khiếp sợ quay đầu, Liên Hân cũng bị dọa đến âm môn co chặt, huyệt nhỏ phụt ra một chuỗi dâm dịch, bao lấy quy đầu của hắn.
Lâm Lập không kịp đề phòng, cả người đều bị kích thích đột ngột ập tới, cái mông run rẩy, tinh hoàn co rụt một phen, ngay sau đó dịch thể liên tục bắn ra lấp đầy huyệt động của Liên Hân.
Cho nên, Miêu Miêu lại được tận mắt chứng kiến Phong ca ca ở trong người của nữ nhân khác mà bắn ra tinh dịch.
"Cô ta cứ nhìn chằm chằm vào chị " Liên Hân bụm mặt.
Lâm Lập Phong mặt đen như đáy nồi, nhanh chóng tóm lấy một cái khăn lông đem Liên Hân bọc lại kín mít, chính mình tùy tiện tròng quần vào, sau đó kéo cô ra phía sau mà che chở.
Mười mấy năm qua, lần đầu tiên hắn dùng ngữ khí vô cùng nghiêm túc mà nói chuyện với người con gái trước mặt.
"Miêu Miêu, đừng quá đáng "
Miêu Miêu vẻ mặt tam quan sụp đổ.
"Em quá đáng? Là em quá đáng sao Phong ca ca, sao anh có thể làm ra loại sự tình này?"
Lâm Lập Phong không thể hiểu được mà hỏi "Như thế nào?"
"Em không cho phép anh bị người khác làm bẩn, anh mau buông cô ta ra Em không cho phép "
Miêu Miêu giống như sư tử cái nổi cơn tam bành, muốn nhào đi lên mà cào rách mặt nữ nhân kia.
Lâm Lập Phong lập tức giơ tay ngăn cản, cúi đầu nhỏ giọng nói với Liên Hân "Thực xin lỗi, chị lên lầu trước được không?"
Liên Hân tránh ở sau lưng cũng đang cực kỳ buồn bực, chỉ hỏi "Cậu có bạn gái rồi à?"
Lâm Lập Phong lập tức phủ nhận "Không có Nhà em với nhà cô ta có chút giao tình mà thôi."
Miêu Miêu thương tâm muốn chết.
Liên Hân nghe vậy, xấu hổ cầm lấy quần áo chạy lên lầu, bỏ lại Miêu Miêu đứng ở phía sau, ánh mắt căm hận nhìn theo vóc dáng mê người đang biến mất ở chỗ rẽ cầu thang.
Lâm Lập Phong xoay người, bất đắc dĩ mà nói "Miêu Miêu, chúng ta cần phải nói chuyện."
Thực mau, Liên Hân đã mặc xong một thân quần áo bảo thủ kín kẽ mà đi xuống lầu, chuẩn bị ra ngoài.
Lâm Lập Phong vừa thấy liền lập tức khẩn trương đứng dậy, chạy lại ôm lấy Liên Hân, sợ cô bỏ đi.
"Chị muốn đi đâu?"