Chương 25
Dứt lời, một chân theo phản xạ duỗi thẳng mà đá lên mặt Tô Tử Tích.
Bị bàn chân nhỏ nhắn nõn nà như vậy đáp lên trên mặt, Tô Tử Tích dùng đôi mắt sắc sảo liếc nhìn một cái.
"Không phải muốn khám phụ khoa hay sao?"
Liên Hân hu hu đổi ý "Khó chịu quá, bỏ cuộc, không khám cái này nữa. Làm cái khác có được không?"
Tô Tử Tích cười cười, lông mi dài rũ xuống, vẫn làm theo trình tự như cũ.
Hắn dùng lực để đầu kẹp căng cổ âm đ o rộng ra, mới căng được một nửa Liên Hân đã khóc lên thành tiếng.
"Đừng đừng, không thoải mái gì hết. Đau muốn chết...bác sĩ ca ca, em bỏ cuộc hu hú Liên Hân dùng chân nhỏ đá loạn xạ vào cánh tay hắn, khó chịu mà nức nở "Xin lỗi mà, từ bỏ, không chơi nữa..."
"A ? Vậy sao?"
Tô Tử Tích chậm rãi thu hồi hung khí, đứng dậy đem dụng cụ tẩy sạch, sau đó cởi bỏ găng tay, dùng cồn kháng khuẩn rửa qua một lượt.
Hắn quay trở về, hai tay chống trên bàn khám, cúi đầu nhìn Liên Hân rồi nói.
"Cơ thể vốn dĩ thực khỏe mạnh, không có bệnh liền không cần chơi, hiểu không bạn nhỏ?"
Liên Hân nhìn đũng quần Tô Tử Tích đang phồng một bọc thật to, cảm thấy hắn vô cùng lợi hại, như vậy rồi mà còn có thể nghẹn.
Nhưng vì cái gì lại phải nghẹn?
Thấy Tô Tử Tích giống như có ý định kết thúc buổi khám phi thường vô vọng này, Liên Hân vội vàng bắt lấy ống tay áo hắn.
"Em...em có bệnh."
Tô Tử Tích cảm thấy cô gái nhỏ này thật sự đáng yêụ
"Bệnh gì?"
"Ngứa...chỗ đó rất ngứa, vừa nhìn thấy anh liền càng ngứa, tiểu huyệt bên trong thịch thịch mà nhảy. Mỗi ngày nghĩ tới anh đều ngứa đến chịu không nổi. Em khẳng định là có bệnh."
Liên Hân lấy hết can đảm, duỗi tay đi sờ bụng nhỏ của hắn, nũng nịu mà vặn eo lắc ngực.
"Bác sĩ ca ca, anh khám giúp em có được không, như thế nào lại ngứa như vậy a "
Tô Tử Tích nuốt khan, ánh mắt càng ngày càng trầm.
Một loại hương khí nồng đậm mê người cứ quanh quẩn lượn lờ trước mặt.
Hắn liếm liếm môi, hơi khàn giọng.
"Phải không? Để tôi nhìn xem."
Tô Tử Tích kéo khoá quần tây, thả ra một cây cực đại côn th t, trông không liên quan gì đến khí chất bên ngoài của hắn.
Cự vật bắn ra tới còn quơ quơ vài cái giữa không trung, cuối cùng dừng lại, sừng sững dựng lên một góc 45 độ.
Có lẽ khi nó an tĩnh trông cũng sẽ thanh tuấn giống như chủ nhân, nhưng lúc này đây, nhan sắc đỏ đậm cùng gân xanh bao phủ căn căn bạo trướng làm nó không xinh đẹp nỗi.
Liên Hân nhẹ nhàng rên lên một tiếng, duỗi tay muốn bắt lấy côn th t.
Tô Tử Tích ngăn lại, đi đến phía trên bàn khám.
"Trước hết phải kiểm tra độ ấm, để tôi nhìn xem nhiệt độ bên ngoài cơ thể em thế nào."
Hắn bắt lấy đôi ngực trắng nõn đẫy đà của Liên Hân, vừa lòng mà vuốt ve, sau đó đem bộ vị cắm vào chính giữa, một bên thúc eo cảm nhận độ trơn trượt giữa hai bầu ngực, một bên bình phẩm.
"Tốt, thân thiệt bên ngoài còn tính bình thường."
Liên Hân thuận theo mà nâng người, mê muội nhìn hắn.
Bên trên một thân blouse trắng thánh khiết, bên dưới lại là bộ dáng phong tao, đứng cầm côn th t tô to cắm giữa ngực cô.
Đại quy đầu giống như đạn pháo, từng chút từng chút mà đụng tới cằm.
Liên Hân nỗ lực duỗi đài đầu lưỡi quét qua đầu đạn no đủ kia, mỗi lần thành công liếm được một cái đều sẽ cười ra tiếng.
Cặp mắt phong lưu của Tô Tử Tích khoá trụ trên người Liên Hân, câu câu khoé môi.
"Đến đây, lại kiểm tra một chút độ ấm khoang miệng."
Hắn giơ hai ngón tay nhéo lấy cái cằm nhỏ xinh, làm cô há to miệng, sau đó đem thịt trụ thô dài trực tiếp cắm vào.