Chương 27
Hông hắn đảo tròn giống như cái sàng, hướng đến tiểu tao huyệt của Liên Hân hăng hái mà động.
Liên Hân cắn chặt mu bàn tay, thân thể run rẩy.
Huyệt khẩu bắn ra dâm dịch tung toé dầm dề, cô trợn trắng hai mắt mà kịch liệt cao trào.
Tô Tử Tích rốt cuộc phát ra một tiếng áp lực gầm nhẹ, dùng tốc độ nhanh nhất mà đâm sâụ
Chốc sau hắn mới co chặt tinh hoàn, bắn đầy vào trong cơ thể mềm oặt của Liên Hân.
Cô đã ngất xỉụ
Qua một lát, Tô Tử Tích đem côn th t vẫn còn căng đầy tiểu huyệt rút về, một dòng chất lỏng trắng đục dọc theo bắp đùi Liên Hân chảy xuống.
Hắn cúi đầu quan sát chính mình, y phục trên người căn bản đã thảm không nỡ nhìn.
Tô Tử Tích bèn dùng khăn sạch vệ sinh cơ thể cho Liên Hân, giúp cô mặc quần áo.
Sau đó, hắn đem cửa phòng khám khoá lại, bắt chéo chân ngồi ở một bên chờ đũng quần tây khôi phục trạng thái bình thường, tranh thủ dùng di động xử lý sự vụ.
Liên Hân tỉnh lại, nghe được hệ thống nhắc nhở.
Ký chủ, bởi vì ngài chưa thành công xịt nước hoa bậc 1 lên người mục tiêu trước khi tính giao, lần này nguyên dịch không đạt tới yêu cầu, không có hiệu quả
"......"
Liên Hân hết chỗ nói rồi, làm nãy giờ đều là phí công?
Tô Tử Tích vén khóe mắt lên nhìn cô.
"Tỉnh rồi?"
Liên Hân lắc lư chạy lại ngồi lên đùi Tô Tử Tích, hắn vòng tay ôm lấy eo nhỏ, tuỳ ý để cô dán dính cả người vào trong lồng ngực, tay kia vẫn cầm di động xử lý công việc.
Liên Hân ngượng ngùng xoắn xít, cào cào lên ngực Tô Tử Tích một chút.
"Chúng ta khi nào có thể làm tiếp..."
Tô Tử Tích kinh ngạc nhướng mày, vừa mới đem người làm cho ngất xỉu, hiện giờ lại muốn?
"Lại thèm?"
Liên Hân đỏ mặt, cái này hiển nhiên quá không thiết thực, bèn nhanh chóng lắc đầụ
"Ý em là, lần tới."
"À" Tô Tử Tích câu môi, cười cười "Thích tôi?"
Liên Hân gật đầụ
Tô Tử Tích siết chặt vòng tay, cúi đầu hôn phớt lên cánh môi hồng nhuận, sau đó tách ra, nghĩ nghĩ.
"Cuối tuần đi, tôi đến đón em."
Liên Hân đếm đếm, ngày kia là cuối tuần, còn miễn cưỡng có thể chống đỡ được, cho nên lật đật gật đầụ
Tô Tử Tích đem điện thoại đưa sang, nói "Số điện thoại, địa chỉ. Chính mình lưu vào."
Liên Hân ngoan ngoãn mà làm theo, còn rất có tâm cơ đem tên mình lưu thành cuối tuần nhất định phải liên hệ với đại mỹ nhân.
Tô Tử Tích cười đến hai vai run rẩy.
Di động bỗng dưng nhảy tới tin nhắn của Phong Khải Ninh.
Tô Tử Tích thiếu chút nữa cười ra tiếng, trả lời lại.
Qua chốc lát, Phong Khải Ninh lại nhắn tới.
Tô Tử Tích đắc ý trả lời.
Liên Hân nhìn nhìn nốt ruồi trên khoé mắt của Tô Tử Tích hồi lâu, cảm thấy thật xinh đẹp, vì thế liền bám vào vai hắn, bò lên hôn hôn.
Tô Tử Tích ném di động, ôm chặt Liên Hân, bắt đầu một nụ hôn sâụ
Sau khi từ bệnh viện đi ra, hai chân Liên Hân vẫn luôn thực mềm, cô lết thân tàn đi lấy motor điện, buồn bực mà hỏi hệ thống.
"Vì cái gì không nhắc sớm một chút? Làm xong mới nói thì còn ích lợi gì nữa?"
Cảnh cáo Vu oan cấp độ một Bổn hệ thống đã sớm nhắc nhở, nhưng não tế bào của ngài đều bận xử lý tính giao, căn bản không có nghe thấy
"Thôi được."
Liên Hân vừa lái xe đến giao lộ, bỗng nhiên từ đâu vang lên tiếng còi cảnh sát, tiếng súng chỉ thiên cùng với ồn ào truy đuổi từ phía sau lưng.
Cô trì độn mà quay đầu lại xem, chỉ thấy có một nam nhân cao lớn lao như điên đến, móc thẻ cảnh sát ra giơ trước mặt mình.
"Cảnh sát đây Trường hợp khẩn cấp cần trưng dụng phương tiện giao thông "