⬅ Trước Tiếp ➡

Sau khi trở lại nhà trọ, Liên Hân mang tâm trạng không yên mà đi vào giấc ngủ.
Hôm sau thức dậy vẫn là thấp thỏm bất an, không biết đi làm sẽ gặp phải chuyện gì, cô có thể hay không trực tiếp bị quản lý đuổi việc?
Kết quả lo lắng đề phòng cả ngày, chuyện gì đều không phát sinh.
Liên Hân ngược lại rất ngoài ý muốn mà nhận được cuộc gọi từ chỗ nhà trọ. Thông báo rằng họ phải thu hồi căn nhà lại gấp, kêu cô nhanh chóng dọn đi.
"Ông chủ, làm như vậy là trái với hợp đồng, tôi đi đâu tìm được chỗ thuê mới chứ?"
"Tôi cũng bất đắc dĩ a, vốn dĩ tôi chỉ là người trông coi nhà trọ, chủ nhân thật sự của căn nhà này có cháu trai sắp vào đại học F, cậu ta sẽ dọn vào ngay thôi. Tiền vi phạm hợp đồng bọn họ sẽ đền lại gấp ba, cô chỉ cần dọn đi là được. Khách thuê khác cũng đáp ứng hết rồi, một người ăn vạ không có ích lợi gì đâu, cô trả toàn bộ tiền thuê nhà có nổi hay không?"
Liên Hân rầu rĩ "Nhưng mà gấp rút như vậy tôi cũng không biết phải đi nơi nào, có thể thư thả cho tôi vài ba ngày không? Hoặc là để lại số điện thoại của chủ nhà, tôi tự đi nói với họ."
Chỗ Liên Hân ở là một căn nhà lớn chia ra cho thuê, bên trong gồm có bảy phòng.
Cô không biết những người khác như thế nào, dù sao bảo cô dọn đi ngay là tuyệt đối không thể. Trong thời gian ngắn, cô khó mà lập tức tìm được chỗ mới thích hợp để thuê.
"Ai da, bằng không như vầy đi, dù sao mấy ngày tới cũng phải dành để quét tước tổng vệ sinh, cô dọn vào phòng tạp vật trước, miễn cưỡng có thể ở tạm vài ngày. Nhưng khi nào chúng tôi xong việc thì cô cũng phải đi."
Liên Hân đương nhiên nhanh chóng đáp ứng, mau lẹ trở về dọn đồ vào kho.
Hai ngày qua, ở tập đoàn HD hoàn toàn gió êm sóng lặng, công việc của cô cũng không xảy ra vấn đề.
Trừ bỏ mỗi ngày Liên Hân đều phải tiếp nhận hệ thống trừng phạt, ngoài ra cũng không có gì khác.
Liên Hân căn bản không biết nam nhân đêm đó tên họ là gì, kể cả muốn lặng lẽ tìm cũng tìm không thấy.
Bởi vì kỳ thật, trước nay ở HD cô chưa bao giờ nhìn thấy qua người này.
Cho nên, hệ thống mỗi ngày có kêu gào liên tục thì Liên Hân cũng không có biện pháp, muốn cưỡng gian đi nữa, ít nhất cũng phải thành công tìm được người mới được a
Liên Hân ngồi ở bục cửa trước phòng tạp vật, lên mạng tìm nhà mới để thuê.
Chọn tới chọn lui cuối cùng chấm được hai chỗ, đang chuẩn bị liên hệ với chủ nhà thì cửa lớn bỗng truyền đến tiếng mở khoá.
Liên Hân sửng sốt một chút, nhân viên dọn dẹp để quên đồ ở đây sao?
Cô vừa chạy ra ngoài xem, liền đụng phải một nam sinh cao gầy đang đẩy hành lý đi vào, hai người bốn mắt nhìn nhaụ
Người này mặt mày anh tuấn thư lãng, hắn cúi đầu nhìn nhìn chìa khoá trên tay.
"Hình như tôi không có đi nhầm nhà?"
Liên Hân phản ứng lại một chút, đây khả năng chính là cháu trai của chủ nhà, vội vàng xua tay.
"Không có không có, cậu không đi nhầm. Tôi là người thuê ở đây, nhất thời do tìm chưa được nhà mới cho nên mới xin nán lại vài ngày..."
Nam sinh vô cùng thông cảm mà nói "À, là tôi đến sớm, dù sao kỳ nghỉ cũng không có việc gì cho nên trước tiên dọn tới. Không sao, chị không cần sốt ruột, nhà lớn như vậy, tôi cũng không phải voi, ở không hết được, chị cứ thư thả đi."
Nam sinh vừa nói dứt lời liền cười một cái, phi thường chói mắt.
Liên Hân thở phào "Cảm ơn cậu, tôi sẽ tranh thủ dọn đi."


⬅ Trước Tiếp ➡