⬅ Trước Tiếp ➡

Huyên Huyên tắm cho hắn, còn không quên nghịch tiểu đệ của hắn. Xem xét tiểu đệ này vì sao lại không ngẩng đầu lên được.? Nhìn thương tiếc , chỉ có một nhúm ra nhăn nheo.
Lăng Cẩm Dục Nghiến răng nghiến lợi " Cô.. Là đang làm cái gì ? Buông nó ra.
Trong người Lăng Cẩm Dục ngứa ngáy, tê tê có dòng điện chạy khắp cơ thể. Mỗi khi cô sờ lên tiểu đệ của hắn.
Nhưng bất quá, chỉ là khó chịu trong người, còn Tiểu đệ vẫn ngoan ngoãn cúi đầụ Không thềm cương lên một chút nào
" Chậc Xác định là hỏng thật rồi, Lăng Thiếu yên tâm tôi có cách giúp nó uy dũng lại nha.
" Lăng Cẩm Dục đỏ mặt " T... A.. Ta bị điên mới tin cô.. " Hừ "
" Oh" Không thì thôi. Tôi cũng không phải thánh mẫu, lòng tốt không rộng mở bao la.
Tắm rửa cho hắn xong, cô thay cho hắn một bộ đồ sạch sẽ. Không quên cởi trói cho hắn.
Xong rồi cô quay lưng rời đi .còn không quên bồi cho hắn một câu quan tâm " Tới bữa ăn, tôi sẽ mang cơm tới cho Lăng Thiếụ
" Tắm rửa sạch sẽ rồi, Thỉnh Lăng Thiếu đừng ngịch bẩn.. Lớn rồi hiểu chưa.?
" Cô lăn... Đi.. Tôi không phải con nít lên ba?
" Ồh tự hiểu rõ là hành vi tốt. Tiếp tục phát huy.
Huyên Huyên hài lòng rời đi. Bước đầu như vậy coi như là tiến xa. Tắm rửa cắt tóc tỉa lông sạch sẽ cho hắn rồi. Ngày mai lại tính tiếp.
" Ta thắc mắc, nguyện vọng của hắn là gì nha?
... ký chủ hỏi ta... Không bằng cô đi hỏi nam chủ đi?
" Bây giờ ta mới hiểu Hệ Thống mi rất vô dụng. Không biết gì ngoài bạch bạch.
... "..." Ta không chấp Ký chủ. Cô nhanh ghi nhớ đơn thuốc phục hồi tiểu đệ của nam chủ lại, sau này cho nam chủ Dùng.
... lấy lại phong thái đàn ông.
" Sao mi không nói thẳng ra là để vắt cạn hắn đi.
... Ừ Ký chủ thật thẳng thắn bổn Hệ Thống thích
"..."
Huyên Huyên, báo cáo mọi hoạt động của Lăng Cẩm Dục cho Lăng phu nhân nghe.
Lăng phu Nhân, nghe thấy con trai bà đã chịu tắm rửa, cắt tóc tai. Thì bà cho rằng Huyên Huyên có năng lực.
Tin tưởng cô sẽ giúp được con trai bà trở lại trạng thái như thời xưa . Lăng phu nhân cảm ơn Huyên Huyên rốt rít, còn không quên đưa cho cô một cái đại hồng bao.
==================================================
Tới giờ ăn, Huyên Huyên bưng bữa tối đi vào " Lăng Thiếu tới giờ ăn rồi.
Hắn bây giờ làm gì có tâm trạng mà ăn uống, phòng đều bị vén hết rèm cửa lên. Hắn đành chui vào tủ Mà ngồi.
" Ta.. Taaa không ăn, cô đem ra ngoài đi "
Huyên Huyên cũng không bản bác lời hắn nói, lại gần tủ mở ra. Cũng không lôi Lăng Cẩm Dục ra ngoài.
Cô ngồi đối diện trước mặt hắn. Vừa gặm đùi gà vừa khen ngon, còn cố tình tạo ra tiếng nhai nuốt thật lớn.
" Chà... Trương Thẩm nấu ăn thật ngon. Đùi gà rất vừa miệng a
Quả thật, Hắn nhìn cô ăn, bụng có hơi đói, nhưng ngại vì mặt mũi. Vẫn cố gắng gồng mình nấp sát vào trong tủ....
" C... Ô... Cô... Cô ra ngoài ăn, đừng ăn trước mặt tôi" Hắn nhịn không được mà lên tiếng.
" Tôi ăn chỗ nào mặc kệ tôi. Tôi cũng không có ép Lăng thiếu ăn nha, Lăng thiếu cứ yên tâm mà yêu thương cái tủ đi
Đợi tới khi Huyên Huyên ăn xong. Lăng Cẩm Dục tưởng cô sẽ đi. Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm. Đã bị một bàn tay túm lấy, vắt ngang trên người hắn là sợi dây thừng quen thuộc.
Lăng Cẩm Dục toàn thân cứng đờ, sợ tới quên thở.
Huyên Huyên liếc nhìn Hắn, cố nhịn cười " Lăng thiếu không ăn được, thì tôi đút cho anh ăn
" Ngô... Thả tôi ra... Tôi sẽ nói với mẹ tôi... Cô là ác nữ.... Cô muốn tiền chứ gì? Tôi đều cho cô, cô cút khỏi đây cho tôi.


⬅ Trước Tiếp ➡