⬅ Trước Tiếp ➡
Sau cái ngày đêm xuân tươi đẹp diễn ra, ám vệ đã đưa những thông tin có liên quan tới Chúc Bạch Thược cho Cao Dương. Người si tình nổi tiếng khắp Giang Nam, thảo nào hôm đó nàng lại khóc xé ruột ở lầu các như thế.

“Tiểu thư ”
Hỉ Nhi nhìn tiểu thư trốn tɾong chăn không muốn gặp ai, lòng nàng ta lo lắng.
Nghĩ đến những gì người tɾong cung vừa tới truyền lời, Hỉ Nhi đảo mắt, “Tiểu thư, vừa rồi có người tɾong cung tới mời tiểu thư và Lý thám hoa tới h0àng cung dự tiệc.”
Nhìn người tɾong chăn khẽ nhúc nhích, Hỉ Nhi nói tiếp, “Đã qua một thời gian tiểu thư chưa gặp Lý thám hoa rồi nhỉ, nếu tiểu thư không dậy thì nô tì sẽ đi từ chối tiểu thái giám truyền lời kia.”
Một gương mặt trắng nõn như đóa phù dung chui ra khỏi chăn, Chúc Bạch Thược cắn môi nói, “Đừng, ta đi…”
“Bây giờ ta và Lý lang cách xa vạn dặm, nếu không thể có tương lai… ta muốn dứt khoát cắt đứt tình cảm với hắn ta, từ nay về sau hắn ta sẽ ấm êm bên Công chúa Vân Châu, còn ta thì tìm ngôi chùa, làm bạn với kinh kệ, suốt đời không ra ngoài nữa.”
Trong đôi mắt hoạt bát ngày xưa giờ chỉ còn đau thương tràn trề, Hỉ Nhi nhìn mà lòng chua xót khó tả.
“Hệ thống, ngoài thích ngủ, kiệt sức ra thì khi manh thai, tại sao ta không có những phản ứng tiêu cực nào? Chẳng phải người ta nên nôn mửa, đi tiểu thường xuyên và sưng ngực sao?”
Chúc Bạch Thược khó hiểu, nàng đã mang thai hơn hai tháng, hẳn nên có những phản ứng khi mang thai mới đúng.
Hệ thống Ồ, đây là phúc lợi do hệ thống tự mang, sẽ làm giảm phản ứng mang thai của ký chủ.
“Có thể giải trừ triệu chứng nôn mửa được không? Cũng nên cho Cao Dương một liều thuốc ma͙nh.”
Được.
Hệ thống vừa đồng ý, Chúc Bạch Thược lập tức cảm thấy hơi khó chịu, nàng sờ vào cổ họng, buồn nôn.
Hi Nhi lo lắng vội vàng đỡ nàng, “Tiểu thư, tiểu thư sao vậy?”
“Không sao đâu, ta chỉ cảm thấy hơi khó chịu tɾong bụng thôi.”
Hi Nhi cũng là một cô gái trẻ nên không suy nghĩ nhiều, dễ dàng bị gạt.
Thời gian trôi qua, đảo mắt mà đã sắp đến chạng vạng, h0àng cung cho người đánh xe ngựa tới đón Chúc Bạch Thược. Chúc Bạch Thược không định dẫn Hỉ Nhi the0 nhưng Hỉ Nhi khóc lóc nói muốn đi cùng, nói là do lần trước mình không ở cạnh tiểu thư nên tiểu thư mới gặp nguy hiểm.
Chúc Bạch Thược hết cách, chỉ đành dẫn nàng ta the0.
Một người đầy tớ trung thành đấy nhỉ? Hệ thống than thở.
Xe ngựa chạy vào sâu tɾong h0àng cung, dọc đường đi, thế mà không bị ai cản lại hỏi thăm. Nhìn bức tường thâm cung cao cao ở bên ngoài, Chúc Bạch Thược biết là Cao Dương muốn gặp mình.
Khi bọn họ xuống xe ngựa, đây là cổng vườn hoa, Chúc Bạch Thược chần chừ một lúc rồi cố gắng đứng thẳng người, giấu đi sự đau lòng trên mặt, thay bằng một nụ cười rạng rỡ. Nàng định Chúc Bạch Thược vào vườn hoa thì lại có người gọi nàng.
“Chúc tiểu thư, bệ hạ đang ở tɾong tòa lầu này.”
Sắc mặt Chúc Bạch Thược tái nhợt, sau đó nàng hoảng hốt nhìn xung quanh, cảm thấy được bây giờ vẫn còn chưa tối hẳn nên chắc không có nguy hiểm gì, nàng bèn đi vào tòa lầu bên cạnh.
Cao Dương chứng kiến mọi chuyện từ đầu đến đuôi, hắn lùi lại.
Hỉ Nhi cũng cắn răng đi the0 nhưng bị ngăn trước cửa.

⬅ Trước Tiếp ➡