⬅ Trước Tiếp ➡

"A… đau " Ôn Diệc Hàn kêu lên một tiếng, Khương Linh hoàn hồn, nhanh chóng điều chỉnh lực tay lại, hắn ôm gối suy nghĩ một lúc "Chuyện này cũng có lỗi của con, Sanh Sanh không giống những cô gái con từng chơi đùa, cô ấy…"
"Dù sao thì con thực sự rất thích cô ấy, con đã quyết định, con sẽ theo đuổi cô ấy nghiêm túc để cô ấy làm bạn gái của con "
Ôn Diệc Hàn tự nhiên nói về việc theo đuổi Văn Dĩ Sanh như thế nào, giống như một thiếu niên mới lớn, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt của Khương Linh ngày càng đen lại.
"Con không thể thích con nhóc đó "
Ôn Diệc Hàn ngừng lại hỏi "Tại sao?"
Khương Linh hơi khựng lại, bà ta im lặng vài giây, sau đó nhẹ nhàng dỗ dành "Ý của mẹ là, con không cần phải theo đuổi con nhóc đó, một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ ở nhà chúng ta, được con trai của mẹ nhìn trúng là phúc phận của cô ta "
"Con trai, con làm đúng rồi, là ba con làm quá lên Không phải chỉ là một cô gái thôi sao, mẹ sẽ nghĩ cách giúp con có được con nhóc đó, đợi đến khi con chán thì chúng ta sẽ đá cô ta đi "
Ôn Diệc Hàn mơ hồ cảm thấy lời của Khương Linh không đúng, nhưng từ nhỏ hắn đã bị mẹ nhồi nhét quan niệm "hơn người một bậc, muốn gì thì cướp" đã ăn sâu vào tâm trí.
Có thể có được sao…
Ôn Diệc Hàn nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp của Văn Dĩ Sanh, lòng hắn như có một ngọn lửa thiêu đốt làm hắn khô nóng "Mẹ có thể giúp con có được, có được Sanh Sanh thật ạ?"
Khương Linh cười khúc khích "Con lớn đến thế này rồi, mẹ đã bao giờ lừa con chưa "
"Nhưng mà, chuyện này nhất định không thể để ba con và Ôn Chấp biết, còn nữa, con trai, con nhớ kỹ, ở nhà tuyệt đối không được chọc giận con quái vật Ôn Chấp đó, ba mẹ con mình không đấu lại nổi nó."
Nhắc đến Ôn Chấp, Ôn Diệc Hàn như bị sét đánh, sợ hãi đến toát mồ hôi lạnh.
Hắn nhỏ giọng thì thầm "May mà con quái vật đó không có hứng thú với phụ nữ."
Không thể tranh giành thứ gì với Ôn Chấp, sẽ chết, thật sự sẽ chết.
Đêm khuya.
Văn Dĩ Sanh vừa đến một môi trường mới nên hơi khó ngủ, cô lấy cuốn sổ ghi chú ra, chăm chú nhìn những dòng chữ trên đó.
Văn Dĩ Sanh hãy tránh xa Ôn Chấp ra Đừng bị vẻ ngoài của anh ta đánh lừa Anh ta là kẻ điên, là kẻ biến thái, cô sẽ…
Văn Dĩ Sanh nhận ra đây là nét chữ của chính mình, nhưng cô chưa từng viết câu này
Có vẻ như trên đường đến nhà họ Ôn, cô đã ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy, câu này đã xuất hiện trên cuốn sổ, và…
Văn Dĩ Sanh giơ tay lên, ngón tay chạm vào vết nhăn trên trang giấy bị nước làm ướt.
Đây là… nước mắt của cô đã làm ướt?
Điều quỷ dị hơn là, câu này dường như đã dự báo trước rằng hôm nay cô sẽ gặp một người tên là Ôn Chấp
Chẳng lẽ, Ôn Chấp thực sự không giống như vẻ ngoài hiền lành vô hại, mà là một kẻ giả nhân giả nghĩa, điên cuồng, biến thái?
Văn Dĩ Sanh khó mà tưởng tượng được điều đó, mí mắt bắt đầu nặng trĩu, cô nắm chặt cuốn sổ, dần dần chìm vào giấc ngủ…
Cô mơ thấy một cơn ác mộng.
Trong phòng vũ đạo.
Có một cô gái mặc trang phục múa màu sáng, cơ thể mềm mại và mảnh mai uốn lượn, chiếc cổ trắng như tuyết, đường cong cơ thể tinh tế đến mức không thể rời mắt.
"Dĩ Sanh, cậu đẹp quá Lúc nãy cậu khiêu vũ, tớ cứ ngỡ mình nhìn thấy tiên nữ hạ phạm đấy "


⬅ Trước Tiếp ➡