Chương 26
Anh còn nói sao nữa Cái đó đó
Liên tưởng đến cơn ác mộng trước đây, Văn Dĩ Sanh chắc chắn rằng, Ôn Chấp thực sự là một tên biến thái Còn ở nơi công cộng như thế này nữa…
"Em gái A Sanh?"
"Đừng gọi em như vậy, anh thật vô…"
Một bản nhạc piano nhẹ nhàng vang lên bên tai, Văn Dĩ Sanh ngẩn người, cô cảm nhận được vật cứng ở bên hông mình đang rung lên.
Lúc này Văn Dĩ Sanh mới nhận ra, anh đang đối diện với mình, cái vật đó sao có thể cấn vào hông cô như vậy được chứ?
Thứ cấn vào hông cô chỉ chiếc điện thoại trong túi quần bên phải của Ôn Chấp thôi.
Văn Dĩ Sanh "…" Là cô có suy nghĩ biến thái rồi.
"Anh làm sao? Vô cái gì?" Ánh mắt của chàng trai hiện lên vẻ ngây thơ vô tội.
Văn Dĩ Sanh đỏ mặt "Anh thật vô… chắc là đói rồi, em nghe thấy bụng anh kêụ"
"Thật sao?"
"Nhưng mà tại sao mặt A Sanh lại đỏ như vậy?”
"Khụ, do không khí loãng khiến em khó chịu, anh mau nhận điện thoại đi."
"Ở đây chật quá, anh không thể đưa tay xuống, em có thể giúp anh lấy điện thoại ra không?"
Văn Dĩ Sanh dựa vào góc thang máy, không gian chỗ cánh tay rộng hơn lúc nãy.
Cô rất muốn thoát ra khỏi tình huống ngượng ngùng lúc này nên đồng ý giúp đỡ.
Đầu ngón tay mềm mại mò mẫm vào túi quần của anh, lấy ra chiếc điện thoại đang đổ chuông "Hình như là tài xế gọi đến."
Chết tiệt.
Đầu ngón tay mềm mại chạm vào lớp vải mỏng…
Khiến cảm giác tê dại dâng trào.
Văn Dĩ Sanh không để ý đến việc những mạch máu kỳ lạ nổi lên ở hai bên thái dương Ôn Chấp.
Trong lòng anh thầm mắng một câu thô tục.
Xe dừng ở gần trung tâm thương mại, tài xế đợi mãi mà không thấy Ôn Chấp đi ra nên gọi điện hỏi.
Sau khi ra khỏi trung tâm thương mại, Ôn Chấp tiến lên, lịch sự mở cửa xe cho Văn Dĩ Sanh lên trước.
Nhưng Văn Dĩ Sanh lại đi thẳng đến ghế phụ, mở cửa ngồi vào "Em bị say xe, ngồi ở phía trước sẽ thoải mái hơn chút."
"…" Ôn Chấp gõ gõ ngón tay lên cửa xe, sau đó cũng ngồi vào, trong ánh mắt chứa đầy ý cười.
Không sao cả, không vội, anh rất kiên nhẫn.
Không gian trong xe rất yên tĩnh, Ôn Chấp ngẩng đầu nhìn về phía ghế phụ, nhẹ nhàng hỏi "Ngày đầu tiên ở Phồn Tinh thế nào, có chuyện gì xảy ra không?"
Văn Dĩ Sanh nghĩ đến những học viên trong phòng luyện vũ đạo, chắc chắn gia thế bọn họ rất tốt, cô thấy bọn họ đều rất kiêu ngạo, không lịch sự, còn coi thường cô vì cô dùng đồng hồ rẻ tiền.
Nhưng Văn Dĩ Sanh chỉ tập trung vào việc luyện vũ đạo, không kết bạn cũng được, cô trả lời "Không có, khá tốt."
Ôn Chấp khẽ gật đầu, nhìn góc nghiêng của cô cười nói "Xem ra trực giác của anh rất chính xác, vũ đạo đối với em rất quan trọng, kiên trì đưa em đi luyện tập là quyết định đúng đắn."
Văn Dĩ Sanh ngẩn ra, ánh mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ xe quay lại, cảm giác ấm áp trong lòng dần dâng lên.
Anh, hóa ra anh đã nhìn ra từ lúc cô từ chối chuyện đến phòng luyện vũ đạo, thật ra cô rất mong chờ ngày mình có thể tỏa sáng trên sân khấụ
Ôn Chấp thật sự là một chàng trai chu đáo và dịu dàng…
Văn Dĩ Sanh hơi lúng túng, cô nhìn vào gương chiếu hậu trong xe, trên gương phản chiếu khuôn mặt đẹp trai sáng ngời của anh, lúc này anh đang nhắm mắt nghỉ ngơi, đầu tựa vào ghế, dường như khuôn mặt Ôn Chấp khi không cười khiến người ta cảm nhận được phần nào sự phiền muộn, chán đời từ anh.
Bầu không khí trong xe vẫn luôn yên tĩnh cho đến khi về tới biệt thự nhà Ôn.