⬅ Trước Tiếp ➡

Do mới nhập học nên phiếu của Văn Dĩ Sanh nằm phía trước rất dễ tìm.
Nhìn kỹ, phiếu thông tin trắng toát, ngoài tên, giới tính, tuổi của học sinh không có thông tin gì khác Không ngờ dòng cuối chỗ liên lạc phụ huynh có một dãy số được viết bằng mực đen, chữ số viết đẹp và sắc nét.
Cô Mễ lập tức gọi đïện.
Nửa phút sau, cô để đïện thoại xuống "Phụ huynh Văn Dĩ Sanh nói sẽ đến tɾong 20 phút, mẹ Cố Huyên xin hãy đợi một chút."
Văn Dĩ Sanh mệt mỏi cúi đầu, bây giờ tɾong lòng cô tràn ngập buồn bã và hối hận.
Cố Huyên thấy vậy tưởng cô sợ hãi.
Văn Dĩ Sanh sợ đến vậy sao? Nhắc gọi phụ huynh đã sẵn sàng xin lỗi?
Chắc chắn là nhà nghèo, không có thế lực, nếu không thì đã gọi phụ huynh đến chống lưng như mình rồi
20 phút sau, Cố Huyên lại trợn tròn mắt.
Cửa phòng làm việc đang mở, nhưng cậu thiếu niên vẫn lễ phép gõ cửa trước khi bước vào.
Cố Huyên sững sờ, ngơ ngác nhìn Ôn Chấp đi vào mà không kịp phản ứng
Cố Huyên cũng học cùng trường với Ôn Chấp, nhưng không cùng lớp. Cô ta là một học sinh cá biệt điển hình, hút thuốc, đánh nhau, yêu sớm, chuyện gì cũng dính đến, nhưng vẫn bị cậu thiếu niên h0àn hảo, dịu dàng này thu hút.
“Cậu là…” Cô Mễ nhìn nam sinh đẹp trai trước mắt, ngập ngừng hỏi “Người nhà của Văn Dĩ Sanh?”
Ánh mắt Ôn Chấp lướt qua vài người tɾong phòng, dừng lại trên người Văn Dĩ Sanh. Cô lập tức cúi đầu, mặt đỏ bừng kèm the0 sự bất an trông chẳng khác gì một đứa trẻ phạm lỗi.
“Chào cô, em là người nhà của Văn Dĩ Sanh.”
Giọng Ôn Chấp vẫn dịu dàng như thường, nhưng nghe kỹ lại thấy có chút lạnh lẽo.
Xác nhận thân phận xong, anh không quan tâm đến biểu cảm khác nhau của mọi người mà bước tới trước mặt Văn Dĩ Sanh.
Văn Dĩ Sanh chỉ cảm thấy cằm mình bị bóp chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn bị ép phải ngẩng lên.
Động tác đột ngột và áp đảo của anh khiến cô vừa hoang mang vừa lo lắng.
“Em ngốc à?” Ôn Chấp nhíu mày nhìn chằm chằm khuôn mặt ửng đỏ của cô.
Anh giơ tay đặt lên trán Văn Dĩ Sanh “Sốt rồi.”
Văn Dĩ Sanh ngẩn ra, sống mũi bất giác cay cay. Hốc mắt cô đỏ lên, không được tự nhiên quay mặt đi, cô cúi đầu xuống nói nhỏ “Xin lỗi, lại làm phiền anh rồi.”
Trong mắt Ôn Chấp hiện lên ý cười, nhưng khi nhìn thấy mái tóc dài còn ướt của người tɾong lòng thì ánh mắt lập tối lại như giếng sâu, lóe lên sự lạnh lẽo đến rợn người.
Anh hơi cúi đầu, che giấu cảm xúc “Về nhà trước đã.”
“Liên hệ bác sĩ Lý.” Cậu bình tĩnh ra lệnh cho tài xế đi the0 phía saụ
Mẹ Cố Huyên thấy vậy lập tức ngăn cản, khí thế hùng hổ nhất quyết không thả người “Ai cho các người đi? Chưa quỳ xuống xin lỗi con gái tôi thì đừng hòng rời khỏi đây ”
“Mẹ Mẹ đừng nói nữa ” Cố Huyên h0àn hồn, vội kéo tay mẹ cô ta.
Văn Dĩ Sanh… sao lại quen biết Ôn Chấp?
Vừa rồi Cố Huyên trơ mắt nhìn Ôn Chấp đi ngang qua mình, đứng ở trước mặt Văn Dĩ Sanh, còn giơ tay sờ trán cô ta
Sao bọn họ lại thân thiết như vậy? Rốt cuộc bọn họ có quan hệ gì, có phải hôm qua Ôn Chấp đến Phồn Tinh để đón Văn Dĩ Sanh không?
A a a Cô ta sắp phát điên rồi Con khốn Văn Dĩ Sanh cứ chờ đấy
Ôn Chấp xoay người nhìn về phía mẹ con nhà họ Cố, biểu cảm trên mặt vẫn dịu dàng, không nhìn ra tức giận “Quỳ xuống xin lỗi?”
Anh bật cười, thong thả nói “Dì à, làm người lớn đừng quá đáng, không thể ỷ thế hiếp người với trẻ con, the0 tôi thấy, để hai bên xin lỗi là xong chuyện.”


⬅ Trước Tiếp ➡