⬅ Trước Tiếp ➡
Cô thậm chí còn nghĩ tới, Lục Vân Cảnh giết nhiều người như vậy, cũng không phải là vì cứu cô, anh đã từng làm bác sĩ, cho nên đối với y học nhất định sẽ có đam mê với y học, vì vậy khả năng cứu sống cô thật sự chỉ là vì nghiên cứụ
Nghĩ như vậy giống như có chút quá vô tình quá tàn nhẫn một ít, chỉ là trừ suy nghĩ đó ra cô thật sự không thể tìm ra lý do để Lục Vân Cảnh cứu cô bằng mọi giá.
Lục Vân Cảnh đã ăn xong bánh ngọt đi lên lầu, giờ phút này cô đang đứng ở trên bậc thang, anh từng bước một đi lên trên đi, bước từng bước tiến lại gần cô.
Người chồng lạ lẫm lại đáng sợ này, cô chưa bao giờ thực sự hiểu anh, cô không biết động cơ của anh, không biết đến tột cùng anh đang suy nghĩ gì.
Anh đi đến trước mặt cô, giống như thường ngày đi ngang qua cô như thể không nhìn thấy cô, nhưng khi anh đi ngang qua cô, cô lại nghĩ đến lời nói của nữ cảnh sát.
Theo điều tra của chúng tôi, anh ta đã giết người để cứu cô.
Bởi vì Vì tính chất tội ác của anh ta quá nặng, nên bản án tử hình đã được thi hành vài ngày sau khi bản án được tuyên
Dù thế nào đi nữa, anh đã từng cứu cô.
Sự tương phản quá lớn và không thể tưởng tượng được đã để lại cho cô rất nhiều điều mà cô không thể hiểu được. Gặp lại anh sau một đời, trong lòng cô nói không nên lời là một loại cảm giác gì.
Cô nhịn không được gọi lại anh, "Lục.."
Thế nhưng mà vừa ra khỏi miệng, cô mới phát hiện thậm chí mình ngay cả nên xưng hô với anh như thế nào cũng không biết, một lúc sau, cô mới nói "Lục.. Anh Lục."
Anh hơi dừng lại quay đầu nhìn cô, khẽ cau mày, mặc dù không để lại dấu vết gì nhưng Trình Vũ vẫn có thể nhìn ra vẻ ngạc nhiên trong biểu cảm của anh. Chắc anh cũng không ngờ tới cô lại đột nhiên chào hỏi anh.
Cô hơi cúi thấp đầu tránh đi ánh mắt của anh, sâu hít sâu một hơi mới nói "Ta.. Chúng ta cùng nhau ăn cơm chứ?"
Thật lâu không đợi được câu trả lời của anh, cô lặng lẽ ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt sâu thẳm của anh rơi vào trên người cô, trên mặt cũng không có biểu hiện gì thêm, anh vẫn luôn im lặng, nhưng sự im lặng của anh lại không hiểu để cho người cảm thấy đáng sợ.
Bởi vì bạn căn bản không thể nhìn không thấu người này đang suy nghĩ gì.
Ở chung với một người như vậy, quả thực dừng lại thêm một phút cũng sẽ cảm thấy khủng hoảng, Trình Vũ thật sự chịu không được, đang muốn nói không muốn thì coi như xong, lại không nghĩ anh khẽ gật đầu một cái, đáp lại "Được."
Lục Vân Cảnh thay đổi một bộ quần áo từ trên lầu đi xuống, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng và một quần tây, thiết kế của áo và quần tây rất đơn giản ngắn gọn, nhưng tay nghề và kết cấu cảm nhận đều rất tốt, khi mặc ở trên người anh bèn lộ ra một loại đặc biệt thưởng thức.

⬅ Trước Tiếp ➡