Cũng từ khi đó, cô ý thức được mình phải giữ khoảng cách nhất định với Mạc Quân Lâm. Việc có bạn trai sớm cô không dám nói cho mẫu thân đại nhân biết, bởi vì bà luôn ân cần dạy dỗ cô không thể, cũng tuyệt đối không thể yêu sớm.
Chỉ là, chạy trời không khỏi nắng, mẫu thân vẫn biết được.
Cô lúc đó bị đánh một trận tơi bời, đặc biệt bị cảnh cáo, tuyệt đối không thể để ảnh hưởng đến kết quả học tập, phải thi đậu vào đại học.
Cô là đệ nhất học phủ hệ ngoại ngữ của trường, đương nhiên không thể xao lãng việc học. Cứ như vậy mà quen nhau ba năm, bây giờ cũng sắp tốt nghiệp cao trung, cô vẫn giữ lập trường, hai người trừ nắm tay, hôn cũng không quá mười lần, đặc biệt là thời gian gần đây cô muốn chuyên tâm ôn tập, Lý Húc đã nhiều lần bị cô cự tuyệt....
Hắn không cao hứng, nếu vì lý do này mà hắn có người khác, nguyên nhân thật ra cũng không khó đoán.
Cô suy nghĩ một hồi ngồi đến xuất thần, đột nhiên vị trí kế bên trùng xuống, cô theo phản xạ quay đầu lại nhìn, là một người tuy là học sinh cao trung nhưng lại trưởng thành, tự lập hơn rất nhiều, Mạc Quân Lâm.
"Chỗ này an tĩnh." Trong tay Mạc Quân Lâm cầm theo một quyển sách, ánh mắt nhàn nhạt liếc cô một cái, à, thì ra là ngại phía trên ồn ào mới xuống đây.
Cô đương nhiên không mong muốn, Mạc Quân Lâm đối với cô có điểm gì kỳ lạ, từ nhỏ đến lớn cả ba chơi với nhau, mỗi lần cô khóc chỉ có một mình Lý Húc mắng cô, còn Mạc Quân Lâm luôn luôn ngồi im lặng một bên, cái gì cũng không nói, chỉ làm duy nhất một điều đó là nắm chặt tay cô.
Nói thật, Mạc Quân Lâm so với Lý Húc đương nhiên xuất sắc hơn, nhưng hắn quá lạnh lùng, lúc nào cũng im lặng, một tí điểm phản ứng cũng không có, có vài nữ sinh coi trọng hắn, nhưng đều bị cự tuyệt một cách rất mất mặt.
Lý Húc tính cách rộng rãi, tiêu chuẩn soái ca ấm áp, nên hấp dẫn nhiều nữ sinh hơn, thậm chí có người còn bày trò trước mặt cô, bản thân cô bị Lý Húc lơ là cũng không phải lần một lần hai. Trước đây, cho dù cô có bướng bỉnh cáu kỉnh cỡ nào, hắn cũng chưa từng lơ đẹp cô như hôm nay.
Cô lắc lắc đầu, bỏ qua suy nghĩ vừa rồi, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng bên cạnh đột nhiên truyền tới một âm thanh:
"Nghiên Nghiên, từ này là có nghĩa gì?"
Âm thanh trầm thấp dễ nghe thật sự đánh vào tai cô với âm ly rất gần, trái tim cô run lên, lỗ tai mẫn cảm nóng bừng, cô xoay đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của Mạc Quân Lâm. Hắn nghiêm túc nhìn cô chăm chú, đi theo tầm mắt đi xuống, cô nhìn vào ngón tay thon dài chỉ vào một từ tiếng Anh, một chữ Độc Nhất.
Cô nghĩ, chắc hắn không phải cố ý đâu.
Từ Nghiên trong lòng cảm thấy ngượng ngùng, lại quá khó mở lời...Cô cúi đầu, thuận tay vén lọn tóc trước mặt ra sau tai, muốn xem rõ lại quyển sách một chút, tự nhiên xe buýt thắng gấp, cả người vô luật bị ngã về phía trước, đụng phải cánh tay hắn. Xe buýt lúc này lại đạp mạnh ga, cả người cô lại bị hất về phía sau thật mạnh.