Chương 30
21: Để ý đối với cô bé? (1/3) Cúi thấp đầu, lúc lại mở miệng, giọng điệu Hứa Giai Nịnh nhu nhu nhược nhược nghe xong có thể khiến người ta tan nát cõi lòng: "Xin lỗi, đều do em không tốt." Trong nháy mắt Cô ta dứt tiếng, một giọt nước mắt nhỏ trên mu bàn tay Tiêu Nhiên. Tiêu Nhiên bỗng thức tỉnh. Nhìn trên mặt trắng nõn che kín nước mắt kia của cô, một tia hổ thẹn lặng yên bò vào trong lòng anh. "Giai Nịnh" Liếm liếm môi khô ráo, cực lực đè xuống phiền não trong lòng, anh đưa tay thay cô vén tóc rối tán lạc ra sau vai, dịu dàng an ủi, "Chuyện này không liên quan tới em, đừng suy nghĩ nhiều, nghe lời. Là... Là cái hiểu lầm thôi." "Ừm." Trầm thấp đáp một tiếng, Hứa Giai Nịnh khịt khịt mũi, "Em dẫn anh đến bệnh viện kiểm tra một chút." Cô vừa khóc vừa cười, theo thói quen muốn cùng anh mười ngón nắm lấy nhau. Nhưng không nghĩ tới đầu ngón tay của cô mới chạm được mu bàn tay Tiêu Nhiên, liền bị anh không có dấu hiệu nào tách ra! "Tiêu Nhiên..." Hứa Giai Nịnh ngơ ngác nhìn anh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn mang theo nước mắt tinh xảo lóe lên một cái rồi biến mất một vệt ngạc nhiên và bị thương. "Xin lỗi, vừa nãy thất thần." Môi Tiêu Nhiên giật giật, lập tức chủ động nắm lấy tay cô, ánh mắt là cưng chiều trước sau như một. Chỉ là không biết vì sao, trong đầu của anh liền đột nhiên hiện lên hình ảnh hai người Hạ Vãn và Hoắc Thanh Tùy nắm tay. Chói mắt như vậy. Anh không nhịn được muốn suy nghĩ bọn họ đến cuối cùng là quan hệ gì, mà càng nghĩ, trong lòng anh liền càng không thoải mái, thậm chí sinh ra một loại cảm giác như hết thảy đồ của mình đều bị cướp đi. Rất buồn bực. Rất không cam tâm. Bên cạnh, Hứa Giai Nịnh tùy ý Tiêu Nhiên nắm tay đi về hướng bên lề đường, mà một cái tay khác rũ ở bên người của cô ta, lại bất giác nắm chặt thành quyền. Hàm răng suýt chút nữa liền muốn cắn phá bờ môi, nhưng mặc dù là đau đớn như vậy, vẫn không sánh được đau đớn mà tình cảnh trong câu lạc bộ vừa nãy đâm vào trong lòng cô. Cô kỳ thực, đều nhìn thấy. Không ai biết, một khắc đó, trong lòng cô có bao nhiêu lo sợ, cô sợ Tiêu Nhiên sẽ nối lại tình cũ với Hạ Vãn, sợ Tiêu Nhiên sẽ rời bỏ mình. Nhưng cô càng hận, hận Hạ Vãn nếu lúc trước lựa chọn ra nước ngoài, bây giờ làm cái gì còn phải quay về? Đế Cảnh. Hạ Vãn mắt lạnh nhìn hai người Tiêu Nhiên và Hứa Giai Nịnh bị kéo ra ngoài, sự phẫn nộ lăn lộn trong lòng từ đầu đến cuối không có tiêu tan. Vừa nghĩ tới vừa nãy cổ tay còn bị Tiêu Nhiên nắm chặt, cô liền buồn nôn muốn ói, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lóe qua một vệt căm ghét, cô cắn răng nói: "Em vào phòng rửa tay một chuyến." Vứt xong lời này, cô rút tay từ trong lòng bàn tay Hoắc Thanh Tùy ra, liền chạy tới phòng rửa tay. Hoắc Thanh Tùy không yên lòng, ra hiệu một người nữ phục vụ ở bên cạnh đi theo cô. "Xì." Tiếng xì khẽ ngả ngớn vang lên. "Chính là cô ấy?" Lệ Hữu Lâm nhấc cằm lên về hướng Hạ Vãn hướng rời đi, trong mắt dày đặc ý vị cân nhắc. Hoắc Thanh Tùy lành lạnh nhấc mắt liếc anh ta một chút, một tay cắm ở trong quần tây, tư thái tuấn tú tùy ý, anh mở miệng nói, không trả lời mà hỏi lại: "Anh gọi cô ấy tới?" "Không được sao?" Lệ Hữu Lâm cười khẽ phun ra một làn khói, môi mỏng tà mị cong lên, "Đối với con bé này, để ý?" "Ừm." Hoắc Thanh Tùy trầm thấp đáp một tiếng, nơi sâu xa trên mặt xẹt qua một vệt ý cười. Lệ Hữu Lâm thu lại ý cười, tiếng nói nhàn nhạt vang lên: "Lão tứ, vừa nãy thằng nhóc kia..." "Anh cảm thấy, em sẽ để ở trong mắt sao?" Hoắc Thanh Tùy kéo nhẹ khóe môi cắt ngang lời anh ta, trong ánh mắt sâu thẳm xẹt qua tự tin, dừng một chút, khóe môi anh lại nổi lên độ cong cực nhạt nhẽo, như là đang cười, "Có điều, cô bé không lương tâm dường như đã quên mất em."