⬅ Trước Tiếp ➡
21: Để ý đối với cô bé? (3/3) Hạ Vãn liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh một chút, vừa vặn nhìn thấy hai cái ngón tay với khớp xương rõ ràng kia của anh đang điểm nhẹ trên huyệt Thái Dương, chân dài tùy ý thả lỏng, xem ra đặc biệt... Lười biếng gợi cảm. Người đàn ông bình thường, vẫn đúng là ngồi không ra loại mùi vị này. Hạ Vãn bĩu môi, đang muốn thu tầm mắt lại, không nghĩ tối người đàn ông đột nhiên mở mắt ra, cô cứ như vậy va vào trong mắt ưng thâm thúy bức người của anh. "Đừng nhìn anh, tập trung lái xe." Tiếng nói trầm ấm của người đàn ông truyền đến, cộng thêm dáng dấp nghiêm túc của anh, cực kỳ giống như là đang giáo huấn vãn bối. Chậc! Ai thèm nhìn anh chứ! Khuôn mặt Hạ Vãn bất tuân trừng trở về, khuôn mặt con nít dưới mái tóc dài sinh động lại xinh đẹp. Từ đó cả đoạn đường không nói gì. Đậu xe ở trong gara xong, lúc Hạ Vãn đang do dự nên làm sao để gọi người đàn ông bên cạnh tỉnh dậy, đột nhiên một vùng tăm tối! Gương mặt tuấn tú lạnh nhạt của người đàn ông đột nhiên không kịp chuẩn bị phóng to ở trước mắt. Hạ Vãn chỉ cảm thấy tim đập phút chốc lệch nhịp một cái: "Anh... Anh làm gì thế?" Dứt tiếng, cô bỗng nhiên hiểu ra dáng dấp của mình như vậy quá yếu ớt, lúc này nắm chặt tay, liền muốn trừng anh. "Xoẹt!" Tiếng đai an toàn được cởi ra. Theo sát phía sau, là tiếng xì khẽ rõ ràng mang theo trêu tức của người đàn ông: "Giúp em cởi đai an toàn ra mà thôi, nghĩ đi đâu vậy?" Hạ Vãn: "..." Hai người áp sát quá gần, gần đến mức hô hấp đều đan xen thổi đến trên mặt lẫn nhau. Trong không gian chật chội, Hạ Vãn chỉ cảm thấy trong không khí đều không hiểu sao nhiễm phải cảm giác ám muội tê dại, do đó khiến người ta không khống chế được run sợ. Người đàn ông này, nguy hiểm khó tả. Hạ Vãn trực giác muốn trốn khỏi. Hoắc Thanh Tùy thu hết động tác nhỏ bé của cô vào đáy mắt, đáy mắt không khỏi lóe qua một nụ cười, biết tính tình của cô, anh thấy đỡ thì thôi, không lại tiếp tục: "Xuống xe đi." Hạ Vãn thở phào nhẹ nhõm. Nhưng mà cô còn không thả lỏng bao lâu, lại lần thứ hai căng thẳng lên! "Để anh làm cho!" Cô nhìn người đàn ông bao lấy tay cô ở trong lòng bàn tay, nhìn như không dùng bao nhiêu lực, kì thực vẫn là không tránh thoát được như lúc trước. Hoắc Thanh Tùy cúi đầu, con mắt nhìn xem cô, tiếng nói diu dàng nhưng không cho phép từ chối: "Đừng nghịch, phu nhân." "Hoắc Thanh Tùy!" Hạ Vãn nổi giận. Cô nghịch lúc nào chứ? ! Bởi vì tức giận, mặt mày của cô càng trở nên thêm sinh động. Hoắc Thanh Tùy nhìn ngũ quan không thể xoi mói của cô, tức giận lên vừa sáng rực rỡ lại linh khí bức người, địa phương mềm mại nhất trong lòng bị xúc động, cong môi cười cười, anh cũng không nói lời nào, nhấc chân tiếp tục đi về phía trước. Cảm giác vô lực xông lên đầu, Hạ Vãn tức đến nổ phổi quay về sau gáy của anh chính là mạnh mẽ trừng. Trở lại biệt thự, cô trực tiếp bị đưa tới phòng rửa tay. Cô còn chưa hỏi cái gì, một đôi tay liền bị Hoắc Thanh Tùy đưa tới dưới vòi nước cọ rửa. "Anh..." Hạ Vãn trợn mắt ngoác mồm, hoàn toàn không hiểu anh đang làm cái gì. Mà một giây sau, nước rửa tay với mùi thơm ngát được thoa trên tay cô, ngay cả chỗ cổ tay cũng không có tránh được. Trong đầu Hạ Vãn mơ hồ lóe lên một ý nghĩ. Sẽ không phải là... "Anh không thích người đàn ông khác để lại bất cứ dấu vết gì ở trên da thịt phu nhân của anh." Môi mỏng khẽ nhếch, Hoắc Thanh Tùy nhàn nhạt vứt câu tiếp theo.
⬅ Trước Tiếp ➡