Tần Phong cảm nhận được sự nhiệt tình của vợ mình, anh xốc váy ngủ của An Ninh lên, trượt dọc lên theo vòng eo nhỏ nhắn của An Ninh tới hai bầu vú căng tròn ở phía trước.
Ngay sau đó bàn tay thô ráp của anh phủ lên hai vú mềm mại của An Ninh, mà lần chạm vào này lại làm Tần Phong chợt cảm thấy không ổn, anh mới ra ngoài một tuần mà hình như ngực của vợ mình đã to ra không ít nhỉ, anh nghĩ.
Anh cởi váy ngủ của An Ninh ra, quan sát thật kỹ An Ninh ở dưới ánh đèn, anh có chút ngờ vực hỏi: “An Tĩnh, có phải mấy ngày hôm nay em béo lên một chút không.” An Ninh chột dạ, cô nắm lấy tay Tần Phong, xoa nắn hai vú của mình, nói: “Ừm, tâm trạng không tốt, ăn hơi nhiều một chút.”
Tần Phong cực kỳ thích cô chủ động, vuốt ve hai bầu vú trắng tuyết của cô, mơ màng nói: “Đúng là lớn hơn không ít.” Sau đó anh hé miệng ngậm lấy chỗ đó, đầu lưỡi anh đảo quanh ở trên đầṳ ѵú cô, thỉnh thoảng còn sắc tình mút vào nhay cắn, đầṳ ѵú An Ninh thật sự không kìm nén được, nhanh chóng sưng to đứng thẳng lên, núʍ ѵú dính đầy nước miếng trong suốt của Tần Phong trông cực kỳ dâʍ ɭσạи.
Tần Phong cười, theo cổ An Ninh trượt xuống phía dưới, cổ, xương quai xanh, vú, eo thon, mỗi một chỗ đều không buông tha.
Những nơi anh chạm tới đều cực kỳ nhẹ nhàng, hoa cốc của An Ninh càng thêm trống rỗng, hiện giờ cô chỉ muốn Tần Phong nhanh chóng tiến vào, cô rêи ɾỉ nói: “Ông xã, em ướt rồi.”
Sau khi Tần Phong nghe xong, anh duỗi tay xuống phía dưới tìm kiếm, quả nhiên, cách một lớp qυầи ɭóŧ ren màu đen cũng có thể sờ được dâʍ thuỷ dính nhớp đầy tay, anh vươn một ngón tay ra mạnh mẽ cắm vào trong lối đi chật hẹp của An Ninh.
Tiểu huyệt của An Ninh đã sớm lầy lội chật vật, cô nhanh chóng thích ứng được động tác ra vào của Tần Phong, thậm chí cô còn có cảm giác trống rỗng mãnh liệt hơn.
Tần Phong lại nhét thêm hai ngón tay nữa, anh nhìn ánh mắt mơ màng của An Ninh, không nhịn được tăng nhanh tốc độ, ngón tay thọc vào rút ra trong hoa huyệt chật hẹp của An Ninh, mỗi lần rút ra được kéo theo tiếng nước bạch bạch khiến nhịp tim người ta đập nhanh, mặt đỏ tai hồng.
Ga trải giường dưới người An Ninh cũng ướt đẫm, để lại một vệt nước lớn sẫm màu, cô kiều diễm kêu lên một tiếng, khàn khàn nói: “Đâm vào đi.”
Thật ra Tần Phong vẫn luôn nhẫn nhịn, anh không muốn quá vội vàng, anh muốn làm cô thoải mái hơn, nghe được lời cầu xin của An Ninh, cuối cùng anh không thể nhịn được nữa, cởϊ qυầи lót ra để lộ ©ôи ŧɧịŧ cực lớn màu tím đen của anh, An Ninh nhìn nơi dữ tợn đó, không khỏi nuốt một ngụm nước miếng, ‘thật sự quá lớn’, cô nghĩ.
Tần Phong tách hai chân An Ninh ra, cởϊ qυầи lót của An Ninh, thật sự quá ướt, khi qυầи ɭóŧ và hoa huyệt bị tách ra thậm chí còn kéo theo một sợi chỉ bạc khiến người ta cảm thấy thẹn, Tần Phong cười nói: “Gấp như vậy sao, bà xã.” Sau đó không đợi An Ninh trả lời, anh lập tức động người, toàn bộ ©ôи ŧɧịŧ hoàn toàn đâm vào.
An Ninh phát ra một tiếng ngâm khẽ thỏa mãn, rốt cuộc cũng vào rồi, hoa huyệt trống rỗng lập tức bị lấp đầy, cô cực kỳ thoải mái, Tần Phong nhìn cô, không nhịn được mà bắt đầu đưa đẩy, mỗi một lần đều dùng hết sức mình, kéo ra lại xuyên vào, đâm thẳng vào hoa tâm, thậm chí anh còn cố ý dừng lại ở điểm mẫn cảm của An Ninh, nghiền nát trong sâu.
An Ninh bị anh thao tới cả người ửng hồng, cô phát ra tiếng rêи ɾỉ: “Ưm… A… Thật tuyệt… Sâu thêm một chút nữa.”
Tần Phong bị cô kí©ɧ ŧɧí©ɧ đỏ bừng hai mắt, phải biết rằng, An Tĩnh ở trên giường rất ít hiếm khi phát ra những tiếng rêи ɾỉ như vậy.
Tần Phong cảm thấy hôm nay An Tĩnh giống như một chú mèo đêm mê hoặc, nhiệt tình khác lạ, anh không biết mệt mà giày vò trên người An Ninh.
An Ninh như bị anh hất bay, lên lên xuống xuống, cô cảm thấy bầu ngực mình rung lắc kịch liệt, nghe được tiếng cơ thể hai người va chạm bạch bạch, cô không nhịn được mà cao trào.
Đại não cô trống rỗng, tiếng thở dốc dồn dập vang vọng khắp căn phòng.
Tần Phong cảm thấy hoa huyệt cô mạnh mẽ co rút lại và một đợt dâʍ thuỷ đón đầu trào ra, anh gầm nhẹ một tiếng ra sức thọc vào rút ra, bắn ra tất cả tinh hoa của mình trong dư vị cao trào.
An Ninh cảm thấy đáy hυyệt̠ căng trướng, tất cả đều là tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh, Tần Phong đổ ập xuống trước ngực An Ninh thở hổn hển, hai người đều đắm chìm ở trong vực sâu du͙© vọиɠ, không muốn rời đi.