"A Ly, nàng có biết nàng đang làm cái gì không?"
Ngữ khí của hắn, ánh mắt của hắn, nụ cười lạnh lẽo của hắn, tất cả đều khiến Hoa Ly phẫn nộ. Nàng muốn rút tay mình ra, rồi lại căm hận giết chết hắn. Nàng giống như đã phát điên rồi, hét lớn: "Là ngươi, là ngươi, ta đã biết hết rồi, ta phải giết ngươi, ta phải giết ngươi."
Ánh mắt của Nguyên Đình đang chăm chú nhìn nàng dần dần lạnh lẽo. Hắn có chút không hiểu, trầm giọng nói: "Giết ta? A Ly, trước đây không phải nàng nói thích Đình ca ca nhất sao?"
"Là ngươi hạ độc, là ngươi giết chết Thiện ca ca. Tại sao? Tại sao chứ?" Nàng lên tiếng chất vấn hắn, đau thương tận xương tủy. Ánh mắt nàng nhìn hắn đã không đội trời chung nữa rồi.
"Hóa ra nàng đã biết cả rồi."
Khuôn mặt bình tĩnh không gợn sóng của hắn chớp mắt trở nên tàn ác. Hắn mạnh mẽ bóp tay nàng, nàng đã không chịu được mà buông lỏng cánh tay. Con dao găm gắn đá quý rơi xuống mặt đất giữa hai người.
"Đúng, là Trẫm hạ độc. Chuyện khiến Trẫm muốn loại bỏ huynh ấy hơn nàng có muốn biết vì sao không? Bây giờ Trẫm có thể nói cho nàng biết vì sao."
Nguyên Đình cũng nổi giận rồi, dứt khoát gỡ bỏ dáng vẻ khi nãy. Hắn thực sự không chịu nổi ánh mắt Hoa Ly nhìn hắn. Hắn thô bạo kéo nàng lại, giữ lấy hai vai không ngừng giãy giụa của nàng, ánh mắt như có lửa hận đang bốc lên giận giữ nhìn về phía nàng ấy.
"Vì nàng đó. Ta yêu nàng như thế mà. Nàng biết không, mười năm nay, trước nay không chỉ là mười năm của nàng và Nguyên Thiện, sự nỗ lực của ta trong mươi năm này chẳng lẽ nàng không nhìn ra sao? Tại sao nàng lại gả cho hắn chứ."
Hắn giận giữ điên cuồng gầm lên khiến Hoa Ly vô cùng kinh ngạc. Hắn giết Nguyên Thiện, nàng chỉ nghĩ là hắn muốn giữ vững vị ngôi vị Hoàng Đế, thế nhưng..
"Ngươi nói cái gì, ngươi điên rồi. Người ta yêu là Thiện ca ca. Ta là Hoàng tẩu của ngươi đó." Bờ vai gầy yếu của nàng bị hắn bóp chặt, xương vai dường như sắp gãy rồi. Nàng đau đến run rẩy, cũng không so được sự lạnh lẽo trong lòng. Nàng nhìn hắn, càng nhìn càng thấy sợ hãi.
Nguyên Đình quả thực phát điên rồi. Ánh mắt u ám như chất độc nhìn chằm chằm nàng, tâm tư cất giấu quá lâu cuối cùng cũng không cần giấu nữa. Thứ gì đó tận sâu trong cốt tủy cứ luôn ẩn nhẫn vào thời khắc này tất cả đều đã bộc phát ra ngoài.
"Đáng tiếc, Thiện ca ca nàng yêu đã chết rồi. Từ nay về sau sẽ không còn có người như thế nữa. Còn nàng chỉ có thể là của ta."
Hoa Ly vừa kinh ngạc vừa lo sợ. Hắn không chỉ thừa nhận đã giết Nguyên Thiện, lại còn nảy sinh ý nghĩ ác độc như thế kia. Nàng gắng sức phẫn nộ giãy dụa, muốn ngay lập tức trốn thoát khỏi người ma quỷ đáng sợ này.
"Ngươi là tên điên, ngươi không đáng được chết yên ổn. Buông ta ra."
Nguyên Đình mặc kệ nở nụ cười nguy hiểm. Mặt hắn bị nàng chém bị thương, trên làn da trắng nõn anh tuấn ấy nhuộm một màu đỏ tươi, khiến người ta nhìn mà thấy rợn người. Hắn kéo Hoa Ly ôm vào lòng, kề sát gần khuôn mặt nàng, xinh đẹp yếu ớt mà mỏng manh như vậy, hắn không nhịn được nữa cúi xuống hôn nàng.