⬅ Trước Tiếp ➡
Tác giả: Đúng, chính là ngược như thế. Viết xong mấy chương này hẳn là sẽ đan xen thời kì niên thiếu vào.
Lưỡi của nam nhân kia liếm vòng quanh lòng bàn chân nàng, rõ ràng rất tinh tế ấm áp nhưng lại đáng sợ như mãnh thú rắn độc. Hoa Ly kêu lên, người đàn ông này thật sự điên rồi. Cô liều mạng giãy giụa.
Nàng thất thiểu bò về hướng cửa, trên giá gỗ điêu khắc tinh xảo ánh lên tia sáng le lói, đó là hy vọng duy nhất của nàng lúc này.
"Người đâu, người đâu."
Nàng bi thảm gào lên, âm thanh thê lương nhưng lại rất dễ nghe ấy đang vang vọng quanh chính đường. Ngón tay vừa chạm vào cửa lớn, nàng lại bị Nguyên Đình giữ chặt lấy eo. Mặc cho nàng gào thét thế nào, trong Tề Vương phủ rộng lớn như vậy dường như đã chẳng còn có ai hết.
Trong chính đường, quan tài của Tề Vương đang đặt bên trong, nam nhân đang ôm lấy nàng đã hoàn toàn mất đi lý chí, hoặc có lẽ đã sớm đợi thời khắc này rồi. Hắn ấn nàng trên nền đất lạnh lẽo, dùng sức lực rất mạnh khiến cho nàng đến cả giãy dụa cũng không thể làm được.
"Cầu xin người, đừng mà, đừng mà.. Không được, người đâu đến đây.."
Giọng nàng đã khàn đi cũng vẫn cố gắng kêu la. Thắt lưng bên eo đã bị cởi ra, tiếng vải lụa bị xé rách vang lên bên tai. Từng tấm lụa trắng rơi xuống trước mắt nàng. Trong mắt nàng lúc này đã tràn ngập nước mắt, chỉ có Nguyên Đình với khuôn mặt tuấn tú đang cười lạnh lẽo.
"Kêu đi, Trẫm thích nghe tiếng của nàng. Cứ vừa khóc vừa kêu như vậy, Trẫm càng nghe càng sướng."
Bất luận nàng vùng vẫy đôi tay trắng tuyết ấy như thế nào cũng không thể ngăn cản được hắn. Hắn hao tổn tâm tư giết Hoàng huynh của mình, bây giờ hắn muốn ở chính nơi này, triệt để chiếm hữu được nàng ấy.
Chỉ có vĩnh viễn biến nàng thành của mình, hắn mới không buồn nữa, không đau lòng nữa. Hắn đã chịu đủ sự yên ắng trong mười năm qua rồi.
"A Ly, là nàng biến Trẫm thành như thế này. Thế nên tất cả những chuyện tiếp theo đây, đều là trừng phạt mà nàng phải chịu." Đôi mắt của hắn đã đỏ ngầu, máu trong người đều đang rất hưng phấn. Hắn không chút lưu tình xé rách nàng, hôn lấy nàng. Nàng ấy đẹp như thế, đẹp đến nỗi khiến hắn chỉ muốn tàn nhẫn thêm một chút.
Là nàng biến hắn thành quái vật như thế này.
Bây giờ, quái vật này đang cắn nuốt lấy nàng.
"Không cần..ô..ô..a"
Hắn đang hôn nàng, tiến quân thần tốc cướp đoạt lấy sự ngọt ngào mềm mại của nàng, lửa nóng thô bạo, bàn tay to càng thêm cuồng loạn vuốt ve người nàng, từ cổ xuống đến eo nhỏ. Đường cong mềm mại của nàng đang run rẩy sợ hãi trong bàn tay của hắn.
Sự non mềm của nàng thật không thể tưởng tượng nổi, mềm mại như ngọc, sự đẹp đẽ của nàng khiến cho hắn càng thêm điên cuồng. Hắn giữ lấy eo của nàng, nắm lấy bờ vai thon gầy, rời khỏi đôi môi đỏ mọng đang khóc thút thít kia, hôn dọc theo đôi má của nàng xuống dưới. Ngần cổ trắng như tuyết ấu đều là viễn cảnh chỉ xuất hiện trong giấc mộng của hắn.
Hoa Ly lạnh đến run rẩy, sợ hãi hoang mang, nàng gắt gao ngăn lại cái đầu của Nguyên Đình, nhưng nàng vẫn bị hắn cắn vào nơi mềm mại nhất.

⬅ Trước Tiếp ➡