⬅ Trước Tiếp ➡
Thôi, dựa núi núi đổ, dựa người người chạy, dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình.
Bảo Ninh thở dài, giật khăn tân nương xuống cầm trên tay, lại cúi người kéo ống quần lên, từng bước đi vào viện tử.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trong lòng nàng nghĩ, đợi chút nữa đổi y phục xong, nhanh nhảu quét tước viện tử cho sạch sẽ, bằng không nếu trượt chân ngã thì không biết phải làm sao.
Viện tử không lớn, xa khoảng mấy chục bước, rất nhanh đã đến cổng nhà tranh.
Hai gian phòng liền nhau, hình như giống nhau như đúc, chỉ là trong đó có một gian, giấy dán cửa sổ bị rách một lỗ, gió lạnh thổi qua lỗ nhỏ khiến cánh cửa rung lắc, giống như sắp thổi bay cánh cửa sổ ấy. Một gian khác nhìn tốt hơn một chút chút, chí ít cửa sổ rất hoàn chỉnh.
Bùi Nguyên ở phòng nào?
Bảo Ninh ngẫm nghĩ rồi đi về trước một bước, chuẩn bị nhìn xuyên lỗ nhỏ trên giấy dán cửa sổ.
Trên vách tường có một cây chổi, nàng không chú ý, nên không cẩn thận đụng nó ngã trên mặt đất phát ra một tiếng "bịch".
Trong phòng nhanh chóng truyền ra âm thanh khàn khàn quát lớn: "Ai?"
Bảo Ninh há miệng: "Ta là..."
Bảo Ninh vừa mới nói một chữ, Bùi Nguyên cầm cái chén đầu giường đập tới: "Cút!"
Bảo Ninh nghe thấy tiếng xé gió, vô thức bước sang bên cạnh một bước, trơ mắt nhìn cái chén đập rách giấy dán cửa sổ, lướt qua trước chóp mũi nàng một tấc, thành công rơi xuống đống tuyết theo hình vòng cung.
Bảo Ninh ngốc tại chỗ.
Trong phòng không có âm thanh nữa.
Qua một hồi lâu, Bảo Ninh rốt cục lấy dũng khí, liếc mắt qua cái lỗ trên cửa sổ, vừa vặn đối diện với ánh mắt lạnh lùng, phòng bị và chán ghét của Bùi Nguyên.
"Còn không lăn đi, có tin lão tử một chưởng giết chết ngươi không?"
Bảo Ninh bị dọa đến rụt cổ.
Nàng đã làm tốt chuẩn bị sẽ gả cho một người tàn phế, cũng biết tính tình Bùi Nguyên luôn luôn không tốt, nhưng thực sự không nghĩ tới hắn ác liệt như vậy. Xem ra những cái lỗ trên cửa sổ có lẽ do hắn dùng đồ vật gì đó ném rách.
Trách không được lúc Thúy Phù rời đi vẻ mặt như được đại xá.
Bảo Ninh ngẩng đầu nhìn sắc trời, chắc khoảng giờ mùi, buổi sáng nàng chỉ ăn nửa cái bánh bao, đã sớm đói gần chết.
Không bằng đi nấu cơm trước. Bùi Nguyên có hung dữ đi nữa cũng nên ăn cơm, đợi đến lúc đưa cơm sẽ nói chuyện với hắn một phen, có lẽ sự phản kháng của hắn sẽ bớt đi.
Nhưng là, phòng bếp ở nơi nào?
Bảo Ninh đứng tại chỗ những quanh một vòng, thực sự không thấy được thứ nào giống như phòng bếp, trong viện tử trống rỗng chỉ có hai cái nhà tranh, còn góc sân có một căn phòng rất thấp, hẳn là nhà xí. Viện tử này quá trống trải, gió lạnh thổi qua chẳng chút trở ngại, Bảo Ninh lạnh đến hắt hơi một cái, đi đến một gian phòng khác.
Nàng vốn cho rằng đây là gian phòng của Thúy Phù, không nghĩ lúc trở ra còn có một nơi khác.

⬅ Trước Tiếp ➡