"Di Nương, đừng nói nữa." Hứa thị quá kích động, Bảo Ninh sợ nàng không lựa lời sẽ gây ra họa, vội vàng tạm biệt rồi lôi kéo nàng trở về viện tử.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Vừa vào phòng, Hứa thị nhịn không được chảy nước mắt, nhào lên trên giường khóc to: "Con của ta, là Di Nương vô dụng, mới khiến cho con chịu uất ức như vậy, Bảo Ninh của ta sao có thể đến một nơi. . ."
Hứa thị là nữ nhân ôn nhu, luôn luôn đoan trang nhã nhặn, Bảo Ninh cũng là lần đầu tiên thấy nàng thất thố như vậy.
Nhìn dáng vẻ của Di Nương khiến trong lòng Bảo Ninh cũng ê ẩm, nàng bước đến ngồi bên cạnh Hứa thị, trấn an nói: "Di Nương, người cũng đừng quá khó chịu, con cảm thấy, đây cũng không phải là chuyện xấu."
"Chuyện này còn không phải chuyện xấu sao?" Hứa thị khiếp sợ ngồi xuống: "Con của ta, con có phải còn không biết tên Bùi Nguyên kia có tính tình thế nào đúng không?"
Bảo Ninh nhớ lại trước đây đã từng nghe người làm trong phủ nói vài câu về hắn: "Âm hiểm xảo trá, ăn chơi trác táng, thủ đoạn độc ác, thanh danh xấu xa."
Hứa thị gật gật đầu: "Không chỉ chừng này, bây giờ hắn đang bị đại tội mưu phản, Thánh thượng làm sao lại tha thứ cho hắn chứ? Nể tình mẫu thân đã chết của hắn mới không có trị tội, nhưng sống như vậy chẳng khác nào đã chết, nằm lì ở trên giường, người không ra người quỷ không ra quỷ, lại còn một bụng xấu xa. . ."
Hứa thị nghĩ tới đây, vừa khóc: "Bảo Ninh số khổ của ta!"
Bảo Ninh thở dài một tiếng, ôm lấy bờ vai của Hứa thị, thấp giọng nói: "Di Nương, nhưng con cảm thấy như vậy rất tốt."
Hứa thị nghẹn ngào hỏi: "Tốt chỗ nào?"
Bảo Ninh nói: "Chí ít Tứ Hoàng tử không cưới vợ nạp thiếp nữa, trong phủ hắn cũng chỉ có một mình con, không còn những người khác, vô cùng thanh tịnh. Hắn có thế nào cũng là nhi tử của Thánh thượng, bị tội thì cũng bị xử phạt, nhưng nhất định sẽ không thật sự giết hắn. Hơn nữa, Tứ Hoàng tử đều đã thành ra như vậy, cũng không có uy hiếp đối với hoàng vị, đoán chừng cũng không có người khác muốn đến hại hắn. Kể từ đó, cuộc sống thanh tịnh hơn nữa, tốt biết bao nhiêu."
Hứa thị dở khóc dở cười: "Thanh tịnh thì đúng là thanh tịnh, nhưng hạnh phúc cả đời con cũng không còn!"
"Hạnh phúc là gì?" Bảo Ninh buông thõng ngón tay của mình: "Giống đại tỷ gả cho Sùng Viễn Hầu thế tử, mỗi ngày đều tranh giành đấu đá cũng tính là hạnh phúc sao. Hay là giống Nhị tỷ không ngừng sinh con, hết đứa này đến đứa khác, chỉ để phu quân nhìn mình nhiều thêm một chút mới tính là hạnh phúc. Con đều không cần, con chỉ muốn có một cuộc sống bình lặng, con không muốn hại ai, hy vọng người khác cũng đừng hại con. Gả cho Tứ Hoàng tử cũng rất tốt."
Hứa thị nhất thời nghẹn lời, cũng không biết phản bác như thế nào.