⬅ Trước Tiếp ➡
"Anh Từ, đến bản thân chúng ta còn không biết mình tới đây bằng cách nào, anh cảm thấy trong thời gian ngắn, người bên ngoài có thể tìm được chúng ta sao?" Quách Quả tiếp tục khuyên.
Từ Chính hơi do dự, chủ động đi ra ngoài đúng là phương pháp có thể tự cứu mình, chẳng qua bọn họ không biết được bên ngoài có gì, hơn nữa, đã có người mất tích, chứng tỏ nơi này không thực sự an toàn. Chờ đợi tại chỗ tuy bị động, nhưng lại không gặp nguy hiểm tới tính mạng. Chỉ có điều, như Quách Quả nói, nếu người bên ngoài không tìm được bọn họ thì cứ chờ ở trong này có khác nào chờ chết.
"Nếu anh Từ lo lắng thì đi cùng em đi " Dù sao trong này không có camera theo dõi, lúc phá trận, cô cẩn thận một chút là được.
Từ Chính lo lắng một lúc, cuối cùng vẫn đồng ý với kiến nghị của cô. Nhưng có lẽ vì anh ta là người đầu tiên đưa Quách Quả về Sở, sau đó lại giúp cô tìm người thân, tìm chỗ trọ, cho cô vay tiền để sinh sống, suốt mấy tháng ròng như thế nên tự nhiên cũng nảy sinh ý thức trách nhiệm của một vị phụ huynh, lúc này đương nhiên sẽ không để cô đi lung tung một thân một mình rồi.
Anh ta quay sang nhìn mười mấy người còn lại, hỏi bọn họ có muốn đi cùng không.
Không biết có phải do ảo giác không mà anh ta vừa nói xong, sắc mặt của mười mấy người ở đây đều trở nên trắng bệch, sau đó thi nhau lắc đầu nguây nguẩy, không ai muốn đi cùng cả. Từ Chính cũng không tiện cưỡng ép bọn họ, quay đầu nhìn Quách Quả, nói "Vậy chúng ta đi thôi, đi quanh đây xem thế nào." Nói xong liền xoay người đi về phía đối diện.
"Khoan đã " Quách Quả kéo tay anh ta lại, chỉ về phía bên phải, "Hay là đi bên này đi "
"Vì sao?" Từ Chính hỏi.
"À... Bên đó là hướng may mắn của em " Cô thuận miệng bịa một lý do.
Bên phải vừa đúng vào cung Càn, thường thì nền tảng của các trận pháp ngăn cách sẽ ở hướng đó.
Từ Chính cũng không nghĩ nhiều, lại đổi sang hướng đó, vừa đi vừa dặn dò "Vậy cô đi sau tôi đi, sương mù ở đây rất dày, đừng để bị lạc đấy."
"Vâng "
"Chờ... chờ một chút." Đang định rời đi, một người đàn ông mặc vest vội vã đi tới, ánh mắt còn cố tình liếc nhìn Quách Quả một cái, khẽ cắn môi như thể hạ quyết tâm gì đó, "Hay là, tôi đi cùng hai người nhé Chẳng phải thêm một người sẽ thêm một phần sức lực sao."
"Cũng đúng, vậy đi thôi " Từ Chính không hề nghĩ nhiều, vẫn đi phía trước nhất, dẫn hai người tiến lên.
Nhưng Quách Quả lại liếc nhìn người kia với vẻ hơi kỳ quái. Người này thoạt nhìn khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc vest màu đen, tuy dính không ít bùn đất nhưng có thể nhìn thấy rõ hơi thở của tiền dính đầy trên mặt, vóc dáng trung bình, hơi béo, tuy rằng tóc đã lưa thưa nhưng còn chưa tới mức hói đầu, trên gương mặt béo tròn luôn treo một nụ cười hiền lành làm cô cảm thấy anh ta quen thuộc một cách khó hiểụ
"Hình như anh... trông hơi quen quen thì phải?" Cô buột miệng thốt lên hỏi.
"Tôi là Cận Chấn Cách." Anh ta cười to trả lời, "Việc khai phá hồ Minh là do Tập đoàn Thăng Chấn của chúng tôi phụ trách thi công, có lẽ cô từng nghe qua rồi."
"Tập đoàn Thăng Chấn..." Quách Quả nhớ ra đúng là đã nghe thấy ở đâu đó rồi, trên ti vi luôn tắt tiếng trong quán cà phê, hơn phân nửa chung cư quanh hồ Minh đều do Tập đoàn Thăng Chấn xây dựng, nhà vừa đắt vừa quý. Chính đồng sự Tiểu An đang cấp bách muốn tìm mua nhà để kết hôn cũng phải đầu hàng trước giá nhà cửa tăng vọt, ngày nào rảnh rỗi cũng phải mắng chửi chủ đầu tư, cũng vì thế cái tên Cận Chấn Cách được xuất hiện với tần suất cao nhất.
⬅ Trước Tiếp ➡