Chương 10
Sao lại thế này nhỉ… Bất tri bất giác, cô đi đến một nơi như là phòng trưng bày.
Nhà họ Mạnh vô cùng giàu có, những thứ bày biện trong phòng hình như đều là đồ cổ. Tiện tay cầm lấy một cái kéo đồng tinh xảo, khua khua thử một chút. Có lẽ… ước nguyện thật sự đến trong chớp mắt?
“Cô đang làm gì đấy?”
Mạnh Nhiên quay đầu lại.
Thanh niên đứng ở ngoài cửa, thần sắc đạm mạc. Đôi mắt của anh đen nhánh, dường như không có tí cảm xúc nào trong đồng tử sâu thẳm. Nhưng Mạnh Nhiên để ý thấy tầm mắt của anh dừng lại trên cái kéo và cánh tay cô, dao động qua lại.
“Anh là… Tần Sơ, đúng không?” Đối diện với mặt của Chu Tử Tiện mà nói lên cái tên này, Mạnh Nhiên thấy đúng là vi diệụ Nhưng bây giờ cô hơi bực bội nên cũng chả quan tâm lắm, thản nhiên nói “Có lẽ, anh có thể cắt tôi một chút?”
Cô không muốn tự cắt mình, không xuống tay được.
Một tia kinh ngạc hiện lên trong mắt, Tần Sơ căng da mặt “… Nhàm chán.”
Anh xoay người đi, từng sải chân dài. Mạnh Nhiên nghĩ nghĩ, đặt kéo xuống đuổi theo “Hình như anh không muốn thấy tôi?”
“Anh có ý kiến gì với tôi à?”
Người đàn ông không nói lời nào. Sự căng thẳng làm anh trông giống như một con báo đốm đang vận sức chờ phát động, chỉ có cơn tức đang cố nhẫn nhịn.
Trong nháy mắt, Mạnh Nhiên cảm thấy vô cùng thú vị. Trước giờ cô vẫn luôn “có thù tất báo”, mà ở hiện thực cô lại không thể đối phó Chu Tử Tiện. Như vậy… hành cho đã ghiền ở trong mơ, hình như cũng không tệ?
Xoay người một cái, cô nhẹ nhàng dừng lại ở trước mặt Tần Sơ. Kéo dài giọng điệu, cô có tình giả bộ dáng cao ngạo bễ nghễ của đại tiểu thư nhà họ Mạnh “Anh nói muốn ra ngoài một chuyến, làm gì?”
Chợt thắng lại bước chân, người đàn ông suýt đụng vào người Mạnh Nhiên. Anh ổn định thân mình, lạnh giọng trả lời “Chả liên quan gì đến cô.”
“Tôi là cố chủ của anh.”
người bỏ tiền ra thuê người khác làm việc cho mình.
“Đấy là chuyện riêng của tôi.”
“À, chuyện riêng à…” Thiếu nữ chậm rì rì nói. Cô nhướng mày, nở một nụ cười khiêu khích “Tôi có thể đi nói với mẹ, để bà đổi cho tôi một người thụ tinh khác, ngay bây giờ.”
Làm người thụ tinh không phải là một việc đơn giản. Là người cung cấp t nh tr ng thì tướng mạo, IQ, kể cả năng lực “chuyện ấy” đều phải đạt đến một tiêu chuẩn cực cao.
Nhưng nếu người này không có yêu cầu gì mà chịu vứt bỏ tôn nghiêm để đi làm người thụ tinh, thì phần lớn là có một gia đình nghèo khó.
“Anh không cần số phí kia?” Mạnh Nhiên cười nhẹ.
Thần sắc của Tần Sơ thay đổi. Vừa nãy là lãnh đạm lại có chút không kiên nhẫn, bây giờ là hung ác. Anh hung tợn mà trừng mắt nhìn thiếu nữ, nhưng trong cái trừng ấy lại không có tí áp lực nào. Sau khi thấy đối phương càng cười khiêu khích, anh chỉ có thể hít một hơi thật sâu
“Ông nội của tôi.”
“Ông đổ bệnh, đang ở bệnh viện.”
Anh cần đi thăm ông, vì thế, cũng cần một số tiền thuốc men lớn.
Mím môi, Mạnh Nhiên có chút cạn lời. Tuy rằng đang trong giấc mơ, nhưng cũng không nhịn được mà hơi chột dạ.
“Được rồi.” Cô hắng giọng, nói, ra vẻ bình tĩnh “Tôi đã biết, vậy anh…”
Không đợi cô nói xong, Tần Sơ đã không khách khí mà đi vòng qua người cô.
“Này Chờ một chút ” Cô hơi mất hứng “Anh không thể chờ tôi nói hết lời à?”
“Mẹ không ở nhà, bây giờ tôi có thể quản lý trang viên.” Cô nói một cách đúng lý hợp tình “Tôi đồng ý. Bây giờ anh có thể ra ngoài, đi bệnh viện.”
Cô Nhiên nào đấy muahahahahahahahaha chống nạnh cười to
Nhục Nhục Cô thì cũng chỉ có tí tiền đồ như này → →