Chương 17
Anh đến nhà họ Mạnh vào sáng nay, vừa đến đã bị hạ lệnh bắt đầu làm việc. Lúc cởi áo tháo thắt lưng, thậm chí mặt của vị Mạnh tiểu thư kia anh cũng không thấy rõ.
Bây giờ anh nhớ lại, thiếu nữ trước mắt mềm mại như mái tóc dài bị buông thả, đâm nhẹ trên mặt, trên cổ anh, mang đến sự ngứa ngáy như muốn chui vào lòng người.
“A …” Anh thở dốc một tiếng, ưỡn eo, thậm chí còn nâng cả thiếu nữ còn đang ngồi trên hông anh lên.
Biến cố đột ngột này làm Mạnh Nhiên sửng sốt một chút “… Anh… anh sắp bắn?”
Tần Sơ không nói nên lời. Anh thở từng hơi nặng nề, cặp đồng tử đen nhánh nhìn cô chằm chằm, áp lực mà hung ác, như một con báo đốm chuẩn bị vồ mồi.
Mạnh Nhiên dừng tay theo bản năng. Không đợi cô nói gì, người đàn ông nghẹn giọng ra lệnh “Tiếp tục.”
“Dùng sức ”
“A? Được…”
Vừa nhanh chóng vuốt ve trên dưới, cô vừa chửi thầm vài tiếng. Lúc nãy còn mang bộ dạng không tình nguyện, bây giờ lại gấp không chờ nổi. Đàn ông, quả nhiên đều là cầm thú t nh trùng lên não.
Trong khi cô còn đang chửi thầm, côn th t bắt đầu run rẩy. Mạnh Nhiên không biết đây là điềm báo bắn tinh, vẫn xoa nắn thân gậy như cũ. Bỗng nhiên, cô cảm giác lòng bàn tay như bị đánh một cái thật mạnh. Đục dịch phun ra một cách kịch liệt, cô lập tức thả tay, bị xối đầy tay trong nháy mắt.
Mạnh mẽ đẩy ngã
Dòng nước phun xiết mà ra. Mạnh Nhiên chỉ cảm thấy trên tay chợt nóng, bàn tay ướt đẫm trong nháy mắt.
Dịch thể màu trắng chảy tí tách, côn th t còn đang nằm trong tay cô đã mềm nhũn. Nhưng dù thế, kiƈh cỡ của nó vẫn khả quan như cũ.
Cô sững sờ. Vì không kịp phản ứng, thậm chí tay cô vẫn còn đang nắm chặt đồ vật mềm oặt. Đến khi Tần Sơ ho nhẹ một tiếng, cô mới như về lại mặt đất, vội ném “cái kia” ra.
“Thật… thật…” Định nói “Thật ghê tởm”, nhưng nhìn thấy vẻ mặt không được tự nhiên của Tần Sơ, Mạnh Nhiên vẫn nuốt lại lời nói.
Đây là cái đó của đàn ông? Cảm giác trong giấc mơ này quá chân thật, thậm chí cô còn có thể cảm giác được xúc cảm trơn trượt khi t nh dịch lưu động, làm người ta thấy tê dại.
Không để thanh niên kịp phản ứng, cô nắm lấy vạt áo của anh, lau toàn bộ chất dịch dính dính lên áo.
“Tôi lau tay, anh không ngại chứ?” Thiếu nữ ngoài cười nhưng trong không cười.
Tần Sơ nhấc mắt nhìn, ngay sau đó lại quay mặt đi “… Tùy cô.”
Cô dựa vào anh quá gần, mùi hương ấy lại tràn ngập trong mũi. Tần Sơ lặng lẽ nghiêng mình, thấy thiếu nữ cũng không chú ý đến sự khác thường của mình mới âm thầm thở phào một cái.
Thế này xem như là hoàn thành nhiệm vụ nhỉ, hai người không hẹn mà cùng nghĩ thầm. Một người như trút được gánh nặng, còn một người thì cảm giác nhẹ nhàng hẳn, nhưng không hiểu sao lại hơi mất mát.
Rất nhanh, bọn họ phát hiện chuyện này cũng không đơn giản như họ đã nghĩ.
Tối nay, Mạnh Nhiên ngủ không an ổn lắm. Có lẽ là vì bên ngoài còn có một người đàn ông đang nằm, có lẽ là vì cô vẫn nhớ rõ đây là một giấc mơ nên không thể đi vào giấc ngủ một cách bình yên.
Ngày hôm sau, cô dậy rất muộn. Không chờ cô rửa mặt thay áo ngủ xong, Tần Sơ đã bị đưa về.
Anh vẫn mồ hôi đầy đầu, mặt trắng như giấy. Dì Tưởng ra hiệu cho đám hầu gái ném anh xuống đất, ngữ khí cung kính nhưng không mất vẻ nghiêm nghị
“Tiểu thư, nhiệm vụ thụ tinh rất gấp, phu nhân hy vọng người có thể nghiêm túc một chút. Mỗi ngày phải đủ ba lần quan hệ, thiếu một lần thì cấm túc thêm một ngày.”