Hôm Nay Có Nhớ Em
Chương 19
⬅ Trước Tiếp ➡

Cũng đúng, nếu không thiếu tiền thì Tần Sơ có tính tình như vậy, sao có thể đi làm người thụ tinh. Chắc hẳn anh là cái loại người dù tình nguyện chết đói cũng sẽ không thấp hèn. Nhưng ông nội anh lại đang ở bệnh viện – luôn có một ít người quan trọng, làm anh chỉ có thể từ bỏ tôn nghiêm.
Hai người chợt im lặng, bầu không khí trong phòng an tĩnh lại. Suy nghĩ trôi đi không bờ bến, thiếu nữ chợt nhớ đến cái gì đó
“Lúc trước anh nói là bác sĩ Hách có thể kiểm tra xem t nh trùng của anh có vào t.ử ƈung của tôi không, đúng không?”
Không chờ Tần Sơ trả lời, cô có vẻ rất hưng phấn “Thế có phải có nghĩa là, chỉ cần cuối cùng t nh dịch đi vào t.ử ƈung thì cho dù đằng trước như thế nào bà ta cũng không xác định được?”
“… Chắc thế.” Tần Sơ hơi chần chừ.
“Rất đơn giản.” Cô chống tay lên bàn, tràn đầy hưng phấn mà sáp lại gần thanh niên “Thế thì giống lúc trước là được. Anh tự sướng, đến lúc sắp bắn lại cắm vào, vậy là hoàn thành nhiệm vụ rồi ”
Tần Sơ không được tự nhiên mà lui về phía sau “Cô chắc chắn?”
“Chắc chắn ”
Mạnh Nhiên xoa tay hầm hè. Cô cũng không tin, mấy cái công nghệ đen kia chẳng lẽ còn có thể kiểm tra được Tần Sơ cắm ở t.ử ƈung bao lâu?
“Nhưng mà…” Dừng một chút, thanh niên ngẩng đầụ “Chẳng phải là cô không thích tôi cắm vào sao?”
Lời nói của anh làm Mạnh Nhiên hơi sửng sốt. Nhận ra hàm nghĩa bên trong, thiếu nữ hơi xấu hổ “Chỉ một tí… thôi. Hơn nữa…” Cô nhanh chóng nói lảng sang chuyện khác “Sao anh biết tôi không thích anh làm… khụ… chuyện kia?”
“Tôi nghĩ là cô đã biểu hiện rất rõ ràng.”
Anh nhàn nhạt nói, hình như cũng không tức giận.
Thật ra anh cũng không hiểụ Nếu cô chán ghét cái nhiệm vụ thụ tinh kia như thế, không cần để ý là được mà? Thụ tinh thất bại thì người bị trừng phạt cũng sẽ là anh, người không lấy được tiền thuê cũng là anh. Cho dù là bị cấm túc, vị phu nhân kia chắc chắn cũng sẽ không tra tấn con gái ruột.
Rũ mi mắt, Tần Sơ nói “Nếu cô không muốn làm thì quên đi.”
“Không được.” Mạnh Nhiên chưa nghĩ ngợi gì đã phản bác anh “Cứ theo lời tôi nói mà làm. Anh…”
Ánh mắt của cô dừng trên đôi tay thon dài của thanh niên “Bắt đầu đi.”
Chị gái nhỏ ăn mềm không ăn cứng
lắc đầu thở dài
Vài tiếng sột soạt lại vang lên. Sau khi nói xong ba chữ “Bắt đầu đi”, Mạnh Nhiên vô cùng tự giác mà xoay người, bưng một tách hồng trà ngồi lên sofa.
Tình huống này cũng thật là dở khóc dở cười. Dường như chỉ trong một ngày ngắn ngủi, cô và Tần Sơ đã quen với việc anh tự an ủi ở một bên, còn cô ngồi ở phía trước.
Rất nhanh, tiếng thở trầm thấp của người đàn ông bay bổng trong không khí.
Không biết đã qua bao lâụ Mạnh Nhiên buông tách trà, làm nó cọ xát với mặt bàn, phát ra một tiếng vang chói tai. Cô không được tự nhiên mà vo vo tay áo, nghe thấy âm thanh trầm thấp của thanh niên trong góc
“… Được rồi.”
“Sắp bắn?” Cô không nhịn được, xác định lại một lần nữa.
Tần Sơ không nói gì, chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái. Ánh mắt kia ngay lập tức làm Mạnh Nhiên cảm thấy mình như một đứa ngốc.
“Gì chứ…” Cô nói thầm một câụ
Cô chỉ sợ Tần Sơ cắm vào lại không bắn ra được, thế chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao? Còn việc bây giờ cô hơi do dự, tuyệt đối không phải là do cô ngượng ngùng Dù sao cũng chỉ là đang mơ, dù sao cũng đã từng ngủ một lần rồi… Thuyết phục bản thân xong, thiếu nữ đứng dậy
“Đi, vào phòng ngủ.”


⬅ Trước Tiếp ➡