Chương 21
Côn th t đã cắm vào được một đoạn bắt đầu lui ra ngoài. Nhưng không may, khi ra đến cửa huyệt, thế mà lại… kẹt cứng.
Tần Sơ không biến sắc, lại rút ra một lần nữa. Quy đ u liên tục thay đổi phương hướng, góc độ, muốn đẩy cửa mình ra. Nhưng cái miệng nhỏ chưa được khai phá lại ngậm chặt vô cùng, nếu không dùng sức thì không có cách nào rút ra.
Đáng thương cho Mạnh Nhiên. Mặt cô đỏ bừng, không biết là tức giận hay xấu hổ.
Cô cảm giác được sự tê ngứa khi vách tường bị cọ xát rất rõ ràng. “Thằng nhóc” lớn kia tuy nhìn thì trơn bóng, nhưng khi nhét vào tiểu huyệt thì chỗ thô ráp nào cũng sẽ mang đến kiƈh thích khó có thể miêu tả cho cái miệng nhỏ.
“Anh…” Cô không nhịn được nữa, gần như cắn răng mà nói “Cuối cùng là có thể đi ra ngoài hay không?”
Tần Sơ trầm mặt “Cô bảo đaụ”
Nếu không phải là do cô kêu đau thì anh sẽ cẩn thận như thế à?
“Vô nghĩa ” Hít một hơi khí lạnh, khuôn mặt nhỏ của thiếu nữ nhăn rúm ró “Nếu không phải là do anh to như vậy thì tôi có đến nỗi thảm như thế này à?”
“Tôi…”
“Tôi cái gì mà tôi.” Cô chịu đựng sự không khỏe “Đừng cọ xát. Cứ… cứ đi ra ngoài trước rồi nói gì thì nói.”
Nhưng cô không ngờ, thanh niên rũ mi mắt, nắm eo cô. Anh không chỉ không lui ra ngoài, mà bỗng ưỡn lưng, đâm thẳng vào trong
“A ”
“Ưm… ưm… ưm a…” Ngay sau đó là sự quấy đảo tới tấp. Côn th t cắm vào tận sâu bên trong hoa huyệt, tuy rằng còn một nửa thân gậy ở ngoài, nhưng cũng đủ để lấp đầy âm hộ nhỏ nhắn.
Mạnh Nhiên sợ ngây người. Sao lại… đã bảo là nữ tôn nam ti cơ mà?
Dưới sự kinh ngạc, cô thậm chí không phản ứng kịp là nên giãy giụa. Tần Sơ nhìn cô, thế mà lại phá lệ cong cong khóe miệng “Đằng nào cũng phải cắm vào.”
“Anh ”
Anh áp chế sự phiền loạn trong lòng, không cho phép phân trần mà cúi người hôn cô. Mấy câu mắng chửi của thiếu nữ bị đổ về ngay tức khắc, bựa lưỡi to khỏe nhân cơ hội cạy mở hàm răng, đi vào trong miệng nhỏ. Cảm giác ướt nóng ngọt ngào tràn ngập môi lưỡi anh, làm anh hơi hoảng hốt trong nháy mắt.
Anh cũng không biết mình đang làm sao. Có thể là do anh quá muốn hoàn thành nhiệm vụ để nhận được số tiền thuê kia, cũng có lẽ là do cái cô thiên kim đại tiểu thư này vẫn luôn vênh mặt, hất hàm sai khiến với anh nên cuối cùng anh cũng không thể nhịn được nữa.
Nhìn thấy sự ngây ngốc hiện ra trong mắt cô, Tần Sơ chỉ thấy đắc ý. Chắc là cô không thể ngờ đến nhỉ, vốn anh không phải là một con chó biết nghe lời.
Cô Nhiên nọ Đã bảo là nữ tôn nam ti cơ mà?? khàn cả giọng
“Ưm… a…”
Bên trong hoa huyệt, côn th t bắt đầu di chuyển. Vì đôi môi bị lập kín nên Mạnh Nhiên không thể nói, chỉ có thể trừng lớn mắt, nhả ra từng tiếng hừ nhẹ.
Nói đến cũng kỳ quái. Sau sự đau đớn lúc ban đầu, bây giờ cô cảm giác mình đã hơi quen thuộc với vật kia.
Động tác của Tần Sơ cũng không thô bạo. Sau khi nhanh chóng cắm vào, anh dùng một loại lực đạo có thể nói là nhẹ nhàng chậm chạp mà ra vào, thân gậy thô to căng những nếp uốn trên vách tường ra. Theo sự cọ xát của thân gậy và mị thịt, bắt đầu từ chỗ sâu trong hoa tâm, sự tê dại làm người run rẩy dần lan tràn.
‘Được rồi… có lẽ để anh ta rút ra không phải ý kiến hay…’ Mạnh Nhiên bừng tỉnh nghĩ, nhưng việc này tuyệt đối không có nghĩa là cô sẽ vì thế mà cảm kiƈh Tần Sơ.