Chương 25
Loại cảm giác này thậm chí còn vượt qua khi Tần Sơ dùng dương v t “làm” cô lúc nãy. Sofa dưới thân đã bị cô nắm đến mức nhàu nhĩ, hai con thỏ bị người đàn ông tùy ý chà đạp trong tay. Cô cảm thấy đau quá, nhưng trong nỗi đau đớn lại có một sự ngứa ngáy làm người ta không thể tự kiềm chế.
Tiếng liếm huyệt “tấm tắc”, tiếng “phốc phốc” khi thọc vào rút ra… Dùng đầu lưỡi nhanh chóng khuấy đảo hoa kính, không biết làm sao, Tần Sơ lại hơi mê mẩn.
Cô mềm như vậy, ngọt ngào như vậy. Không ngừng uống hết d m thủy trào ra nhưng anh vẫn chưa thỏa mãn, còn tiếp tục chủ động liếm mút̼, muốn tìm kiếm thêm nhiều “nước hoa” hơn. Mồ hôi không ngừng nhỏ giọt theo sự lên xuống của hầu kết, thiếu nữ hoàn toàn mềm thành một bãi nước xuân dưới miệng của anh, đừng nói là giãy giụa, ngay cả âm thanh cũng không phát ra nổi.
Nhưng đây còn chưa phải là kết thúc.
Anh ngồi dậy, tinh tế liếm một vòng quanh mông nhỏ rồi đỡ côn th của mình, cắm vào cái động nhỏ còn đang khép mở kia.
“A, ưm… Ưm a…”
Miệng nhỏ của Mạnh Nhiên bị lấp kín, một cái lưỡi còn vương mùi thơm ngọt tiến vào “Nếm thử hương vị của cô này.” Người đàn ông nói khẽ bên tai cô “Có phải là rất dâm đãng không?”
“Anh, ưm… ưm a… Khốn nạn ”
Cô hối hận rồi. Đừng nói là khiêu khích thêm một lần, sau hôm nay, cô tuyệt đối sẽ không để ý đến tên khốn nạn này nữa
Mạnh Nhiên khóc không ra nước mắt, không biết mình đã bị ấn xuống “làm” bao lâụ Cứ duy trì tư thế này, hai chân cô thậm chí đã chết lặng… Cho đến khi cô nghe thấy Tần Sơ kêu lên một tiếng, dưới mi mắt cô, cô thấy huyệt nhỏ đã bị căng ra thành một cái động nhanh chóng chảy ra dịch trắng. Mặc dù côn th t còn tắc ở đấy, nhưng vẫn làm hạ thân cô ướt nhẹp trong nháy mắt.
“Lần thứ hai.” Tần Sơ lạnh lùng nói.
Thân thể mềm mại trần như nhộng của cô bị kéo lại, nửa người trên dựa vào sofa. Người đàn ông đỡ eo cô, “phụt” một tiếng, cắm cả cây côn th t vào trong
“Ưm, a… ưm ha… a…” Đến tận khuya, tiếng rên rỉ yêu kiều trong phòng mới ngừng lại. Mạnh Nhiên hôn mê bất tỉnh, hôm sau tỉnh lại, lúc xuống giường suýt nữa đã ngã xuống đất.
Cô chống đôi chân run rẩy, miễn cưỡng tự xử lý xong xuôi. Sau đó, việc đầu tiên là bảo dì Tưởng báo cho Mạnh phu nhân, cô muốn đổi một người thụ tinh.
Cho dù ngủ cùng người đàn ông khác, cô cũng tuyệt đối không đến gần Tần Sơ nữa Anh ta giống y như Chu Tử Tiện vậy, đáng ghét như nhau
Mạnh phu nhân không chút lưu tình mà từ chối thỉnh cầu của cô. Cho dù cô khuyên thế nào, cầu khẩn thế nào, bà cũng một mực cự tuyệt.
Mạnh Nhiên buồn bực đến mức sắp điên luôn. Cô không hiểu, vì sao cô đã thể hiện rõ sự chán ghét với Tần Sơ mà Mạnh phu nhân vẫn nhất định phải giữ anh ta lại? Tìm một người thụ tinh để sinh con, chẳng lẽ không phải là chỉ cần đạt đủ điều kiện sao, tìm ai chả được?
Nhưng Mạnh phu nhân không đồng ý thì Mạnh Nhiên cũng không có cách nào. Không chỉ có thế, bà còn cảnh cáo Mạnh Nhiên, nếu không ngoan ngoãn hoàn thành nhiệm vụ thì bà có thể bảo bác sĩ Hách cho cô dùng mấy thứ thuốc kia.
Rơi vào đường cùng, Mạnh Nhiên chỉ có thể thỏa hiệp. Kỳ cấm túc của cô kết thúc, có thể tùy ý đi lại trong khuôn viên đẹp đẽ quý giá rộng lớn của nhà họ Mạnh, nhưng thật ra thì cả nửa thời gian của cô đã để làm tình với tên khốn nạn nào đó.