Chương 27
Mạnh Nhiên cứng đờ, lui về sau hai bước theo bản năng. Đám hầu gái xung quanh đã lục tục ra khỏi cửa. Nhìn thấy đôi mắt âm u của người đàn ông, Mạnh Nhiên không chút nghĩ ngợi, xoay người chạy.
Mặt mũi? Là cái gì đấy? Đương nhiên là cái mạng nhỏ phải quan trọng nhất, kệ cha mấy cái ba linh tinh kia
Tiếc thay, giờ đã muộn. Cô bị bàn tay to nặng nề mà kéo về, ngay sau đó bị ấn lên bàn cơm. Làn váy bị nhấc lên, chỉ sau vài tiếng “sột soạt”, mông nhỏ hơi chu của thiếu nữ đã trần trụi. Tần Sơ xoa nhẹ lên mông cô hai cái, cảm giác được huyệt nhỏ giữa kẽ mông bắt đầu chảy nước, anh cười nhẹ, cắm ngón tay vào.
Nụ cười của anh trầm thấp. Kể cũng lạ, lúc bọn họ chung sống hòa bình, cả ngày anh cũng không cười nhiều bằng một tiếng đồng hồ này.
Chẳng qua, bây giờ phần lớn những nụ cười ấy đều lạnh lùng, mang theo một tia tự ghét bỏ mà Tần Sơ cũng không ý thức được, cùng với một ít tình cảm phức tạp anh muốn che dấụ
“Róc rách, róc rách”, tiếng nước do d m dịch bị ngón tay khuấy đảo vang lên.
Mạnh Nhiên không muốn thừa nhận là cô đã rất quen thuộc, quen với sự đùa bỡn của người đàn ông này, thậm chí đôi lúc còn trầm mê trong ấy.
“Ưm, ưm…” Cô cắn ngón tay, cật lực khắc chế tiếng rên rỉ của mình.
Tư thế này thật sự quá xấu hổ. Ánh mặt trời ban trưa chiếu vào từ ngoài cửa sổ, vì không đóng cửa sổ nên những tia sáng ấm áp ấy dừng trên mông nhỏ mềm mại tròn trịa của cô, rất giống như cô đang để lộ ra huyệt nhỏ bị cắm giữa ban ngày.
“Đến, đến khi xong nhiệm vụ thì… ưm, tôi muốn… muốn cho anh đẹp mặt ”
Chỉ có thể mắng cho đã miệng vậy. Ngay sau đó, thiếu nữ cảm thấy Tần Sơ mạnh mẽ moi đào hoa huyệt, như muốn trả thù.
“A, ưm a… Đừng, dừng lại… A, anh khốn nạn… Tần Sơ, a…”
“Đừng ngừng lại?” Người đàn ông phía sau lại cố tình xuyên tạc cô “Đương nhiên rồi.” Anh khàn khàn nói “Mệnh lệnh của tiểu thư, tất nhiên là tôi sẽ tuân thủ hết mực.”
Đúng là anh đã làm như thế. Mạnh Nhiên bảo anh liếm huyệt thì anh sẽ lập tức vùi đầu giữa hai chân cô; Mạnh Nhiên bảo anh tự an ủi, anh cũng sẽ không chút do dự mà lấy ra cây côn th t kia, vuốt ve trước mặt cô rồi bắn cho cô xem.
Chỉ là mỗi khi anh làm như vậy, cặp đồng tử tối tăm kia luôn nhìn cô không chớp mắt, giống như nhìn thấu sự băn khoăn trên mặt thiếu nữ. Ánh mắt ấy sẽ di chuyển quanh môi cô, rồi lại từ môi xuống ngực. Cứ như vậy, một đường xuống dưới, cho đến cái âm hộ non nớt đã bị anh xâm phạm rất nhiều lần kia.
Mạnh Nhiên cảm thấy mình như bị “làm” qua ánh mắt, nhưng cô lại không thể thừa nhận là những hành động ấy không những không làm nhục được Tần Sơ, mà còn làm cô đứng ngồi không yên.
Giống như bây giờ, người làm khó dễ trước là cô, nhưng cuối cùng người bị làm vẫn là cô. Quấy loạn trong chốc lát, người đàn ông rút ngón tay ra, một cây dương cụ dính đầy dâm thủy đâm lên. Thiếu nữ rên rỉ theo bản năng, bị lấp đầy trong nháy mắt.
“A, a ha… Thật lớn…”
Cô nỉ non. Trước ngực chợt lạnh, bàn tay to kéo vạt áo ra rồi nắm lấy một con thỏ, vừa dùng sức vuốt ve vừa “làm” cô.