Chương 3
Cảm giác như bóng với hình lại đến, mồ hôi chảy đầy trên trán, Mạnh Nhiên phát hiện hơi thở của mình bắt đầu không ổn
“Ngươi chỉ là một tì nữ ti tiện, dựa vào sự dìu dắt của Hoàng Hậu nương nương mới bò được đến bây giờ. Ngươi nên thanh thản ổn định mà, làm một con chó của nàng ta.”
Âm thanh của cô không biết từ lúc nào đã bị nhiễm run rẩy, hô hấp dồn dập làm lời kịch cô vốn vô cùng rõ ràng trở nên mơ hồ. Cô cố gắng làm cho mình không lộ ra sự bất thường, nhưng cho dù là nhân viên công tác kia cũng đã chú ý đến sự sợ hãi vốn không nên xuất hiện trên mặt cô.
“Đạo diễn Trần…” Phó đạo diễn hạ giọng, thế này là không đạt rồi?
Tuy rằng có hơi kỳ quái, nhưng xuất hiện sự bại lộ lớn như vậy, hẳn là phải theo quy củ mà mời cô Mạnh này ra ngoài.
Dù sao cũng có quá nhiều người đến thử kính, trên danh sách còn đến 80 người chưa vào.
Trần Vũ Dương chần chờ một chút, không lên tiếng.
Sự đáp lại này tiếp thêm động lực cho Mạnh Nhiên trong nháy mắt. Cô dùng hết toàn bộ dũng khí, làm lơ cái ống kính tối om kia. Đây là cơ hội của cô, không thể bỏ qua, tuyệt đối không thể
“Bây giờ ta không muốn giết ngươi, không phải là ta thương tiếc ngươi, chẳng qua là…”
Tích tích, ánh sáng hồng bên cạnh ống kính bỗng nhiên lóe lên.
Trong nháy mắt, trời đất quay cuồng. Sự thống khổ như chết đuối đến dồn dập, Mạnh Nhiên chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, dũng khí và quyết tâm tích tụ nãy giờ tan đi nhanh chóng. Cô nặng nề ngã xuống dưới đất.
“Cô Mạnh? ”
Bao gồm cả Trần Vũ Dương, mấy người trong phòng đồng loạt lên tiếng. Có nhiều sự kinh ngạc, cũng có nhiều sự nghi hoặc.
“Tôi, tôi không sao…” Thiếu nữ ngã ngồi trên mặt đất ngẩng đầụ Dưới ánh đèn, sắc mặt của cô trắng bệch như tờ giấy “Tôi…”
”Nếu không có chuyện gì, vậy mời cô đi ra ngoài.” Một giọng nói lạnh lùng bỗng vang lên.
Mạnh Nhiên có chút hoảng hốt. Cô nhìn về nơi âm thanh phát ra, giờ mới chú ý đến người đàn ông ngồi cạnh Trần Vũ Dương.
Âu phục cao cấp thẳng thớm, cổ tay áo sơ mi trắng như tuyết bởi vì động tác của anh ta mà lộ ra ngoài, hai cúc tay áo kim cương hình con thuyền lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Trên mặt anh ta không có tí biểu tình nào, chỉ nhàn nhạt nhìn Mạnh Nhiên “Nếu cô không đứng dậy nổi, người bên cạnh có thể giúp cô.”
“Khụ.” Trần Vũ Dương nhẹ giọng nói “Ngài Chu, đây là một việc ngoài ý muốn.”
Chu… Mạnh Nhiên đột nhiên nhớ đến lời dặn dò của Tô Miên – “Lần này Tinh Hằng là nhà đầu tư lớn nhất”, chẳng lẽ… anh ta là tổng giám đốc của tập đoàn Tinh Hằng, Chu Tử Tiện?
Đào hố mới, là sủng văn ◕ᴗ◕✿
Chờ người nào đó bị vả mặt đi vui sướng khi người gặp họa
〜 〜 〜 〜 〜 〜
Chu Tử Tiện không nói gì. Anh hơi nghiêng mặt, liếc Trần Vũ Dương một cái.
Nếu bàn về tuổi tác thì rõ ràng là trưởng bối của người đàn ông kia, nhưng đạo diễn Trần oai phong một cõi trong giới thế mà cũng bị cái liếc mắt này làm cho chột dạ.
“Cú ngã kia là ngoài ý muốn, không phải đang biểu diễn.”
Chu Tử Tiện vẫn nhìn chăm chú thiếu nữ ngã ngồi trên mặt đất. Giọng nói và ánh mắt của anh bây giờ giống nhau – lạnh như băng, không có tí độ ấm nào
“Là nhà đầu tư, tôi nghĩ tôi vẫn có thể đưa ra ý kiến của mình. Cô ấy…”
“Không đủ tư cách.”
Xong rồi.
Mạnh Nhiên biết, mình lại thất bại một lần nữa. Cơ hội duy nhất của cô, cơ hội cuối cùng, lại không còn nữa.