⬅ Trước Tiếp ➡
Thời Khanh đi theo Đinh Uyển vào sảnh tiệc, người phụ nữ mặc sườn xám màu xanh da trời đang đứng ở trung tâm, truyensacfull.com chấm co, khi thấy bóng dáng Thời Khanh thì cũng chỉ liếc mắt một cái, không đi lên.
Thời Khanh dự cảm, bữa tiệc hôm nay sẽ không quá thuận lợi.
"Đó là mẹ Phó Từ." Đinh Uyển kéo tay cô thấp giọng nói. "Nhưng mà ở trước mặt nhà họ Phó, không ai có thể tự tin nói là môn đăng hộ đối cả."
Đinh Uyển đi lên trước, cười chào hỏi: "Quần áo của bà Phó hôm nay đúng là rực rỡ quá."
Người phụ nữ xoay người, quan hệ các gia tộc rất phức tạp, ai ai cũng đều là cáo già. "Mắt nhìn của bà Thời đúng là tốt thật, đây là do cháu gái nhà tôi đặc biệt làm cho tôi."
"Không biết ông cụ có thể xuống đây chút không, tôi mang theo quà mừng thọ, truyensacfull.com chấm co, nghe nói ông cụ thích tranh thơ." Đinh Uyển trêu ghẹo vài câu rồi quay lại vấn đề chính.
Người phụ nữ cũng không nói gì, cho dù nhà họ Thời đang xuống dốc thì đúng thật là năm đó có tình cảm rất sâu nặng.
"Đang uống trà trên lầu đó, mau đi đi."
Thời Khanh phát hiện ra người phụ nữ kia không quá nhiệt tình với mình, hẳn là cũng không hài lòng với cuộc liên hôn, cô đi theo lên lầu. "Cháu gái? Không phải đứa em trai duy nhất của nhà bà ta có vấn đề về sức khỏe sao?"
Dù Thời Khanh ở nhà suốt, nhưng cũng không bỏ lỡ tin tức nào cả.
"Nhận nuôi, nói là vẫn luôn nuôi ở nước ngoài, huyết thống có hay không không quan trọng, đơn giản chỉ là công cụ thôi." Đinh Uyển quay đầu lại nhìn thoáng qua cô. "Lần này lộ mặt, không biết sẽ gặp phải bao nhiêu phiền toái đây."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Thời Khanh nghiêng đầu cười, coi như mẹ đang khen mình đẹp.
Gõ cửa, có người từ bên trong mở cửa ra, ông cụ tóc bạc ngồi trên ghế được điêu khắc hoa văn cúc lê phức tạp, bên cạnh có hai người đàn ông cao lớn đang đứng.
Thời Khanh nhìn qua khí chất là có thể đoán được là ai.
Ở giữa tất nhiên là ông cụ Phó, có ba người con trai.
Con cả là Phó Hoài Nho, làm chính trị, tất nhiên là người có khí thế mạnh mẽ, chèn ép vô hình trước mặt này; con thứ là Phó Hoài Thương, nghe nói là được bồi dưỡng để kế thừa sự nghiệp của gia tộc, nhưng Phó Hoài Thương trời sinh phản nghịch, một mình đi vào quân đội.
Thời Khanh không dám nhìn anh ấy quá nhiều, khuôn mặt người này rất sắc bén, khí chất lạnh lùng không thể ngăn cản.
"Cháu nghe người nhà nói bác thích tranh thơ." Đinh Uyển bình tĩnh đến gần. "Trước đó vài ngày đã lấy được tác phẩm do chính tay ngài Phúc Tề vẽ, sau khi ông nhà cháu đi rồi thì cũng không còn ai hiểu được bộ môn này, nên mang tới chúc thọ bác ạ."
Người làm phía sau mang hộp gỗ lên, mở ra trước mặt mọi người.
"Đúng là một bức tranh đẹp." Hiếm khi ông cụ đứng dậy, cầm lên ngắm nghía một lúc. "Đem đi cất cẩn thận."
"Đây là đứa bé kia sao?" Ánh mắt ông cụ nhìn về Thời Khanh ở phía sau.
Thời Khanh đi lên trước, eo nhỏ mềm mại, rũ mắt chào hỏi: "Cháu chúc ông nội Phó phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn."

⬅ Trước Tiếp ➡