⬅ Trước Tiếp ➡
Bước chân Phó Hoài Yến dừng lại, quần tây đã không che được thân dưới cứng rắn của anh, lều trại dựng cao, dược tính của thuốc này cực kỳ mạnh.
Anh không tự chủ được mà đến gần vài bước, thị giác trở nên rõ ràng.
Cô gái nghiêng người, để lộ cái mông mượt mà xinh đẹp, quần lót dưới làn váy rất nhỏ, gần như không che được gì, thậm chí Phó Hoài Yến còn có thể nhìn thấy được cánh hoa trắng nõn của cô đang mấp máy.
"Phó Hoài Yến?"
Một giọng nữ ngọt ngào vang lên.
Phó Hoài Yến bị gọi tên thì hơi tỉnh táo lại, nhưng khi nhìn thấy gương mặt sau khi ngồi dậy kia, đào hoa quyến rũ, truyensacfull.com chấm co, trùng khớp với gương mặt nhỏ vừa bị anh lấy rượu -
Lý trí sụp đổ.
Thời Khanh lại gọi anh một tiếng nữa, đuôi mắt người đàn ông nóng đỏ, dường như đang nhẫn nại điều gì đó.
"Anh không khỏe sao, anh trai?" Thời Khanh từ trên giường đứng lên.
Giây tiếp theo, trước người đột nhiên xuất hiện một cái bóng, hô hấp thô nặng của người đàn ông phả vào bên cổ cô, làm cô nóng bừng lên, bàn tay to lớn đột nhiên sờ vào đùi cô.
"Xẹt xẹt" một tiếng, vải dệt tốt nhất bị Phó Hoài Yến xé rồi ném xuống đất, bàn tay to lớn nóng bỏng kia bóp mông Thời Khanh, truyensacfull.com chấm co, mạnh mẽ xoa nắn, ngón tay luồn vào bên trong quần lót.
"Ưm -" Cả người Thời Khanh cứng đờ, phát ra tiếng kêu kinh ngạc.
Hai chú thỏ con trước ngực bị ngực người đàn ông áp sát, làm cô không thể thở nổi.
Em là Thời Khanh." Cô bị ấn trên giường, nhân cơ hội giữ chặt vạt áo người đàn ông, cho rằng anh nhận nhầm người.
Tay Phó Hoài Yến lại bóp chặt mặt cô, ngón tay hung hăng tra tấn môi cô, ánh mắt tràn đầy tình dục nóng bỏng: "Đây còn không phải là điều mà cô muốn sao."
Thời Khanh không hiểu anh đang nói gì, chỉ cảm thấy tay người đàn ông dùng lực rất mạnh, cằm cô bị anh véo đến mức đau nhức.
"Đã làm chưa?"
Phó Hoài Yến nóng như đang ở trong lò luyện, không muốn tiếp tục rối rắm rốt cuộc ai là người bỏ thuốc nữa, một chân quỳ ở mép giường, ánh mắt dừng ở trước ngực Thời Khanh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Thời Khanh cũng không phải là người sống xa chốn hồng trần, thấy đũng quần người đàn ông cộm lên thì còn gì mà không rõ nữa, run run rẩy rẩy mà nắm quần áo Phó Hoài Yến. "Hay là anh nhịn thêm một chút, để em đi gọi người nhé?"
Phó Hoài Yến rũ mắt là có thể nhìn thấy tay cô, nhỏ dài mảnh khảnh, như có màu xanh nhạt, vô cùng nhỏ. Còn cả cảnh xuân của cô bị lộ ra khi bị đè bên dưới, trắng nõn mượt mà.
"Cô đã làm đến mức này rồi, còn bảo tôi nhịn sao?" Phó Hoài Yến không còn kiên nhẫn để tiếp tục dây dưa nữa, nhanh chóng cởi bỏ dây lưng, lấy ra dương vật đã sắp nghẹn hỏng.
Thời Khanh còn chưa kịp nói gì thì đã bị chặn ngang bế lên, người trước mặt đột nhiên tới gần, sau giây phút lơ lửng ngắn ngủi, mông được đặt trên cái đùi cứng rắn của anh.
Cả người cô ngồi trên người Phó Hoài Yến, bàn tay to lớn vuốt ve bên hông cô, sờ đến khóa kéo trên váy cô.

⬅ Trước Tiếp ➡