⬅ Trước Tiếp ➡

nắm lấy phần còn lại vuốt ve.
Sướng quá, khoang miệng cô gái nhỏ vừa nóng vừa mềm, Tần Thiên Dã cảm giác phần đốt sống đuôi tê dại dần.
Nếu là trước đây, hắn đã nắm lấy tóc của người phụ nữ, giữ đầu cô, dùng miệng của cô như một cái lỗ dâm rồi nhanh chóng cắm rút, nhưng hôm nay không được, không thể làm hỏng tóc của cô dâụ Vì thế, hắn kéo dây trân châu trên cổ Điền Điềm ra, hơi dùng sức kéo mạnh.
Điền Điềm hiểu rõ ý tứ của hắn, càng thêm nhanh chóng bú mút cho hắn.
Mỗi lần đi sâu vào, gậy thịt đều đâm sâu vào cổ họng cô.
Phù dâu phù rể đứng xung quanh nhìn cảnh tượng dâm mỹ như thế cũng bắt đầu trở nên nổi lên ý nghĩ khác.
Ánh mắt gian dâm của bọn bắt đầu trao đổi với nhaụ Một phù rể trong số đó bắt đầu nhấc váy phù dâu lên, phát hiện các cô đều không mặc quần lót, thế thì càng tiện chứ sao, ngón tay cắm vài cái vào trong lỗ dâm xinh đẹp, đám phù dâu này liền ướt át không chịu nổi, đám phù rể móc gậy thịt từ trong quần tây ra, nhún thắt lưng cắm vào bướm dâm của các cô ấy, nhấp hông đâm rút như máy đóng cọc.
Trong khoảng thời gian ngắn, trong phòng ngủ tràn ngập bầu không khí dâm đãng vô cùng.
Hơn nửa giờ sau, Tần Thiên Dã mạnh mẽ đẩy thắt lưng thật mạnh, gần như đem cả gậy thịt cắm vào sâu trong cổ họng Điền Điềm, hắn gầm to một tiếng, từng luồng tinh dịch nóng bỏng bắn thẳng vào trong cổ họng của cô.
Phù dâu đang rơi vào cao trào vội vàng bấm đồng hồ, "36 phút 27 giây " Các phù rể thấy thế, vội vàng tăng tốc độ, không lâu sau cũng bắn ra.
Lúc này, Điền Điềm đã liếm sạch gậy thịt của Tần Thiên Dã, cũng nuốt hết tinh dịch của hắn vào bụng.
"Tuyệt lắm." Tần Thiên Dã nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi cô, dịu dàng nói.
Lúc này, dì Thanh cầm một cái hộp tiến lên "Cậu ba, nên mang thêm đai trinh tiết." Tần Thiên Dã gật gật đầu, mở hộp ra, lấy từ bên trong một dải trinh tiết do hoàng kim chế tạo, khảm nạm bảo thạch ra, không giống với đai trinh tiết bình thường ở chỗ đáy của nó có một thanh hình trụ hai hàng gồm hai mươi hạt châu tạo thành, vả lại mấy viên châu còn có thể chuyển động.
Điền Điềm vừa nhìn thấy cái đai trinh tiết này, ngón tay liền túm lấy mảnh vàng của làn váy.
Cô có hơi sợ thứ này.
Cái này là do Tần Thiên Dã đặc biệt làm cho cô, lúc trước nếu hắn tức giận ra ngoài sẽ đeo cái này cho cô, rất khó chịu, hai mươi viên cầu kia chỉ cần cô hơi động một chút, là sẽ cọ tới cọ lui bên trong chim nhỏ, cọ nhiều đến mức làm cho lỗ hoa cao trào chảy nước liên tục.
Tần Thiên Dã trấn an Điền Điềm, "Đừng sợ, nhịn một chút nhé, đến lúc động phòng là có thể lấy ra được rồi." Điền Điềm cắn môi khẽ gật đầụ Tần Thiên Dã cho Điền Điềm mặc đai trinh tiết, hình trụ phía dưới cắm vào trong bướm nhỏ của cô, làm cho bướm nhỏ có cảm giác hơi trướng, cuối cùng khóa lại bằng một cái khóa nhỏ bằng bạc, rồi hắn lấy chìa khóa bỏ vào trong túi áo.
Cuối cùng cô dâu cũng có thể ra ngoài.
Điền Điềm là trẻ mồ côi cho nên không cần nói lời tạm biệt với ba mẹ mình.
Tần Thiên Dã bế ngang Điền Điềm lên, một mực bế cô vào một chiếc xe Lincoln trong đoàn xe kéo dài ngoài cổng.
Từ khách sạn đến tiệc


⬅ Trước Tiếp ➡