Chương 7
hai mắt trên đầu, kim rỗng, một con dấu ngọc thạch.
Điền Điềm nhìn cặp khuyên vú kia, hô hấp chợt đông cứng lại.
Tuy rằng lúc trước Tần Thiên Dã đã nói với cô về quy định của nhà họ Tần, vào ngày cưới, trước mặt mọi người, chú rể sẽ đeo khuyên vú cho cô dâu, lúc ấy cô cũng đồng ý, nhưng thật sự đến bước này, cô vẫn có chút sợ hãi.
Tần Thiên Dã dịu dàng vuốt ve hai má cô "Đừng sợ, anh sẽ làm nhẹ thôi, chút là xong ngay ấy mà." Điền Điềm mím chặt môi "Ừ" Tần Thiên Dã kéo khóa kéo sau váy cưới của cô xuống, cởi quần áo nửa người trên ra, để lộ ra hai bầu vú lớn.
Các vị khách nam ở đây khi nhìn thấy cặp ngực trắng tròn như bánh bao của Điền Điềm, hô hấp đều nặng thêm vài phần.
"Không hổ là nữ diễn viên AV top 1 nha, vú gì mà vừa căng vừa tròn thế kia." "Đúng vậy, anh xem hai cái đầu ti kia, bị bao nhiêu người bú mút qua rồi mà vẫn hồng như thế, giống như một quả anh đào vậy." "Sờ lên chắc mềm lắm nhỉ, cậu ba nhà họ Tần đúng là có phúc." Ánh mắt mấy người đàn ông như sói như hổ làm cho Điền Điềm xấu hổ đến mức đỏ mặt, cô không khỏi thúc giục Tần Thiên Dã "Thiên Dã, nhanh đi." Tần Thiên Dã đáp "Rồi, rồi, xong ngay đây" Hắn cầm tăm bông thấm rượu, bôi lên đầu vú Điền Điềm, cẩn thận khử trùng núm vú cho cô.
Chất lỏng lạnh lẽo được bôi lên, hai quả đào nhỏ cũng cương cứng.
Tần Thiên Dã lấy tăm bông dùng sức bôi lên đầu nhũ, miết hai đầu nhũ hoàn toàn lộ ra, cứng như đá, mới cầm lấy nhíp và khuyên vú lên.
Hắn cầm lấy nhíp dùng sức kẹp núm vú, làm đầu vú vừa đau vừa tê, sau đó dùng kim xuyên qua hai mắt nhíp, khi rút ra phân nữa, hắn mới cắm khuyên vú vào kim tay rỗng, sau đó dùng kim kéo khuyên vú ra, cuối cùng nhét hai viên tròn nhỏ vào hai đầu khuyên.
Ở giữa hai khuyên vú đeo hai viên tròn nhỏ, trên đó khắc chữ Thiên và chữ Dã.
Điều này đánh dấu Điền Điềm là của riêng một mình cậu ba nhà họ Tần Tần Thiên Dã.
Điền Điềm rất sợ đau, xuyên xong hai cái khuyên vú, khuôn mặt nhỏ nhắn đau đến trắng bệch, Tần Thiên Dã thấy vậy đau lòng không thôi "Xong rồi, chút nữa là hết đau ngay thôi." Chú hai Tần nhắc nhở "Còn phải đóng dấu nữa." Tần Thiên Dã vội vàng cầm lấy con dấu, đóng lên hai bên ngực trái phải của Điền Điềm, trên hai bầu vú trắng tinh hiện lên hai con dấu màu đỏ.
Đây là con dấu của Tần Thiên Dã, con dấu thể hiện sự thừa nhận và cho phép Điền Điềm trở thành vợ hắn.
Một lần nữa mặc váy cưới vào, chiếc váy vàng ma sát đến nỗi hai bên vú của Điền Điềm cảm thấy vừa đau đớn vừa tê dại.
Ngay khi chú hai Tần muốn nói đến quá trình tiếp theo, cửa tiệc cưới đột nhiên bị người mở ra.
"Điềm Điềm, tôi không đồng ý để cho hai người kết hôn " Một người đàn ông có ngoại hình đẹp trai mang theo ba vệ sĩ xông vào.
Điền Điềm kinh ngạc nhìn người vừa bước vào, lẩm bẩm nói "Lăng Duệ.." Nghe được tên người kia từ miệng Điền Điềm, đáy mắt Tần Thiên Dã hiện lên một tia sáng sắc bén, lưỡi hắn khẽ lướt mặt sau của răng hàm.
Lăng Duệ bạn trai cũ của Điềm Điềm, không phải đã cho người trông chừng hắn ta rồi sao, đồ phế vật, vậy mà vẫn để cho hắn ta xông vào đây.
Khi mọi