⬅ Trước Tiếp ➡
    Kiều Luyến cười đến mức vô cùng xán lạn : "Không có vấn đề cám ơn chủ biên tập."
 
    Chủ biên tập hừ lạnh một tiếng, trước khi đi câu nói vừa dứt: "Kiều Luyến, đến lúc đó nếu như cô còn không xong  nhiệm vụ, cũng đừng trách tôi không nể tình "
 
    Kiều Luyến thè lưỡi với bóng lưng bà, lúc này mới ngồi xuống.
 
    Có đồng nghiệp lại gần : " Kiều Luyến, tiếngbạn trai cô thật dễ nghe, cô lại gọi điện thoại, để anh ấy nói mấy câu đi "
 
    Kiều Luyến: Cô cho rằng Thẩm Lương Xuyên là con chó à, để anh ấy gọi hai tiếng anh ấy sẽ nghe
 
    Mượn cớ chối từ , cô vừa định đem thu âm và bản thảo vừa mới viết in ra ngoài, thế nhưng, bỗng nhiên cô ý thức được có thu âm trong điện thoại còn ở trong tay Thẩm Lương Xuyên
 
    Kiều Luyến tìm chỗ không có ai, gọi điện cho điện thoại của mình.
 
    Điện thoại vang lên mấy tiếng mới nghe, Thẩm Lương Xuyên mở miệng: "Alo."
 
    "Là tôi" Kiều Luyến nhìn quanh bốn phía một chút, cảm giác theo làm trộm: " Hình như là tôi cầm nhầm điện thoại di động."
 
    "Không phải hình như, mà chính là hoàn toàn chính xác." Cách điện thoại di động, đều có thể cảm nhận được ngữ khí lạnh lùng.
 
    Kiều Luyến nhất thời mở miệng: "Không phải tôi cố ý, như vậy hiện tại tôi qua đoàn phim để đổi lại."
 
    Nói một tiếng với chủ bút, Kiều Luyến rời khỏi tòa soạn.
 
    Nửa giờ sau, cô ở ngoài đoàn làm phim, liền thấy cô gái lần trước mang cô tiến vào thay thuốc: "Kiều tiểu thư, thầy Thẩm đang quay phim, để cô lấy thân phận ký giả tham quan tiến vào."
 
    Kiều Luyến nhận thẻ chứng minh, đi vào hiện trường đóng phim.
    Cách đó không xa, Thẩm Lương Xuyên đang quay phim, ngẩng đầu một cái liền thấy thân hình quen thuộc kia.
Điện thoại di động của tôi ở đâu?"
 
   
    Thẩm Lương Xuyên ngồi trong xe, nhìn chằm chằm Kiều Luyến trước mặt.
 
    Cô nhìn qua thì rất ngoan ngoãn, bời vì không biết nơi này này là đâu, cho nên không cẩn thận, liền đứng ở vị trí Dương Linh Tư vừa đứng.
 
    Bỗng nhiên bên tai Thẩm Lương Xuyên vang lên lời người đại diện nói: "Có phải là cậu cố ý hay không, hay Dương Linh Tư đã trêu chọc gì cậu rồi."
 
    Dương Linh Tư không có trêu chọc anh, trêu chọc chính là người khác.
 
    Nhưng sao anh trong khoảnh khắc đó, sinh ra ý niệm báo thù thay cô
 
    Anh hằn là phải hận cô, bất kỳ người nào khi dễ cô, anh đều vỗ tay bảo hay
 
    Suy nghĩ một chút tới bộ dạng Dương Linh Tư chật vật, trong ánh mắt của anh hiện lên hàn ý, ánh mắt khóa chặt trên thân hình nhỏ nhắn, quỷ thần xui khiến, đột nhiên khởi động xe, sau đó gia tốc, càng thêm nhanh
 
    "Két "
 
    Xe đứng ở cự ly cách cô một mét, anh phát hiện cuối cùng chính mình lại hoảng hốt phanh sớm.
⬅ Trước Tiếp ➡