⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu anh muốn tăng lên cũng đâu cần từ mười lăm triệu hô lên một trăm triệụ
Đứng trước cửa là một người đàn ông tóc vàng.
Ngoài cửa tràn đầy nắng ấm.
Không biết nên nói là anh hấp dẫn ánh mặt trời hay ánh mặt trời thu hút anh.
Dường như toàn bộ ánh mặt trời đều chiếu lên người anh, làm xung quanh anh tỏa ra ánh sáng vàng lóa mắt.
Gương mặt anh cũng không đẹp lắm nhưng phối hợp tất cả bộ phận lại có sức hút khó tả, nhất làm đôi mắt xanh dương cực sâu kia.
Không thể nào nhìn thấy một đôi mắt càng đẹp, càng trong trẻo hơn đôi mắt xanh này.
Anh như ánh trăng sáng, đôi mắt xanh nhìn tất cả mọi người trong phòng một cách chăm chú.
Rõ ràng ở đây nhiều người như vậy nhưng mọi người đều cảm thấy mình bị bao phủ dưới bóng anh. Ánh mắt không nóng không lạnh, thậm chí không có một chút tình cảm làm người ta sợ hãi.
Anh hơi nhếch mép mở nụ cười.
Người đẹp trai lại có đôi môi hấp dẫn thì sinh ra đã thích hợp với việc mỉm cười.
Không ai quen biết người đàn ông này nhưng cũng chẳng có ai dám xem thường anh.
Tất cả mọi người đều âm thầm suy đoán thân phận anh.
Toàn trường yên lặng mấy giây.
"Xin chào Xin hỏi anh là..."
Một người từ sảnh lớn bước ra, anh ta là một nhân viên phục vụ trong hội đấu giá lần này.
Những người tham gia vào hội đấu giá đều được xác nhận từ sáng sớm.
Lần này tổng cộng ba mươi người tham dự, ngoài ra không thể còn người khác tham gia vào.
Rốt cuộc người đàn ông đột nhiên xuất hiện là ai?
Anh hơi nhếch môi cười nhạt "Tôi đến tham gia hội đấu giá lần này, nếu không có ai ra giá cao hơn tôi, vậy..."
Anh nhướng mày, trong đôi mắt xinh đẹp như hoa đào đầy vẻ tươi cười lại làm người ta cảm thấy lạnh run "Tôi sẽ dẫn cô bé xinh đẹp kia đi."
Một trăm triệụ..
Cho dù có hứng thú với cô gái này cũng không ai chịu tốn một trăm triệu vào cô.
Tất nhiên chẳng có ai ra giá cao hơn anh.
Dựa theo quy tắc đấu giá thì cô gái là của anh.
Nhưng...
Người đàn ông trước mặt anh lại nhíu mày yên lặng vài giây. Khi chưa xác nhận được thân phận của đối phương thì thái độ anh ta vẫn rất lịch sự "Đúng là như vậy Nhưng trong danh sách tham gia hội đấu giá lần này chỉ có ba mươi người. Còn quý khách không thể tham gia vào hội đấu giá trước khi thân phận của anh được xác định."
Người đàn ông áo đen nói xong lại vỗ vỗ tay, một loạt tiếng bước chân dồn dập vang lên. Trong chốc lát, mấy chục người mặc đồng phục như anh ta, cầm súng vây quanh hai người.
Người đàn ông áo đen vẫn cười cung kính và lịch sự như trước "Ngoài ra để đảm bảo an toàn cho mọi người cũng như an toàn của quý khách, tôi cho rằng bây giờ cần phải dẫn quý khách ra ngoài kiểm tra một lát."
Tô Mặc Thần mỉm cười, trên mặt không hề có một chút sợ hãi.
Anh không lên tiếng mà chỉ tươi cười nhàn nhạt nhìn người đàn ông áo đen trước mắt.
Bình thường thì người đàn ông áo đen đã sớm ra lệnh dẫn người đi.
Lúc này anh ta cũng không dám tùy tiện ra lệnh...
Chẳng hiểu vì sao anh ta luôn cảm thấy không nên dễ dàng đắc tội anh chàng đẹp trai tóc vàng mắt xanh trước mặt. Cho dù bản thân là một thành viên trong dòng họ Isis vô cùng mạnh mẽ nhưng anh ta vẫn có cảm giác như vậy.
"Xin hỏi sao quý khách lại biết nơi này?"
Thật ra anh ta càng tò mò là vì sao không ai ngăn cản.
Bên ngoài sơn trang được canh phòng nghiêm khắc, dù một con ruồi bay vào cũng có người phát hiện.
"Đây là cách đón khách của dòng họ Isis sao?"
Ánh mắt Tô Mặc Thần lạnh lùng lướt qua vòng quây quanh anh và bật cười.
Người đàn ông áo đen sửng sốt "Từ trước đến nay, dòng họ Isis vẫn đối xử như thế với khách không mời mà đến."
⬅ Trước Tiếp ➡