Tên đáng hận Không phải cô chỉ trộm vài cái quần lót của anh ta sao? Có vậy mà nhốt cô.
Không phải dòng họ Isis giàu nhất thế giới à? Sao tên khốn Mục Thiên Lăng keo kiệt thế?
"Có ai không? Để tôi ra ngoài Đồ khốn nạn lén giam giữ người khác. Các người làm như vậy là phạm pháp. Tôi muốn tố cáo các người "
Cô gào nửa ngày đến nỗi khàn cả giọng cũng không thấy bóng dáng con quỷ nào.
Tất cả công cụ trên người đều bị lấy đi.
Cô không thể nào chạy trốn.
Đồng Thải Vi chán nản ngồi xuống mép giường.
Cô phải làm gì bây giờ?
Không phải bởi vì cô trộm mấy cái quần lót chứ? Không phải tên đàn ông đáng chết kia định nhốt cô mãi ở đây chứ?
Nghĩ đến khả năng này nên gương mặt xinh đẹp đáng yêu của cô lập tức thay đổi.
Không Không
Nếu quá hai ngày mà cô không về thì chắc chắn sư phụ sẽ đến cứu cô.
Két két. Giữa màn đêm yên tĩnh tiếng mở cửa phòng rất rõ ràng.
Một dáng người cao gầy từ cửa đi vào.
Mùi rượu nồng nặc xông vào mũi.
Lòng Đồng Thải Vi lập tức trở nên căng thẳng.
Ánh trăng mờ mờ chiếu trên lên bóng dáng cao gầy kia, cô trợn mắt loạn hai nhịp thở.
Một thiếu niên tuyệt đẹp bước ra từ ánh trăng thanh nhã như sương.
Cậu ta vô cùng quyến rũ dưới ánh trăng.
Đôi mắt nhỏ dài long lanh mê hoặc lòng người.
Đuôi mắt hơi xếch đầy tia điện.
Gò má trắng nõn hơi đỏ ửng rất giống hoa anh đào nở trong vườn.
Môi mỏng mềm mại quyến rũ căng mọng mê người.
Ánh mắt cậu ta hơi mơ màng, bước chân cũng hơi lộn xộn nghiêng ngã suýt vấp té, cậu ta bước đến trước giường cô.
"Cô là ai?"
Cô sửng sốt nhìn thiếu niên mê người cách mình càng ngày càng gần.
Mùi rượu nồng đậm xông vào hơi gay mũi.
Giác quan của phụ nữ để cô cảm nhận được hơi thở nguy hiểm. Cô lùi về phía sau hai bước theo bản năng và hai tay chặn trước ngực đề phòng nhìn cậu ta.
Hơn nửa đêm, một người đàn ông say rượu và cô ở cùng một phòng trai đơn gái chiếc.
Từ nhỏ sư phụ đã cảnh cáo cô trăm ngàn lần là không thể một thân một mình ở cùng một người đàn ông trong một căn phòng, đây là một chuyện rất nguy hiểm.
"Tôi làm cô cảm thấy sợ hãi ư?"
Không biết tại sao khi cô lùi hai bước thì trên gương mặt mê người của cậu thiếu niên hiện ra vẻ tức giận.
Cậu ta vươn tay kéo cô từ giường kéo lên.
"Anh làm gì vậy? Buông tôi ra "
Dù uống say nhưng cậu ta vẫn mạnh quá
Cánh tay bị cậu ta nắm lấy vẫn không thể nào gỡ ra.
Lần đầu tiên Đồng Thải Vi gặp chuyện thế này, mặt cô tái nhợt vì sợ hãi.
Thiếu niên nhìn thấy vẻ sợ hãi trên mặt cô thì cơn giận trong mắt cậu ta càng lớn hơn.
Lửa giận trong đôi mắt đen ngập nước ngày càng bị thiêu đốt mạnh mẽ hơn.
Cậu ta không nói lời nào mà xoay người đè lên thân hình đang giãy giụa của cô, giam cầm hai tay cô trên đỉnh đầu rồi lôi kéo quần áo cô với hơi thở dồn dập "Em sợ anh như vậy sao?"
"Khi gặp anh cả là em lại như một con bướm bay qua bay lại quanh anh ấy mà sao vừa thấy anh là em lập tức né tránh? Anh có đáng sợ như vậy sao? Yên Nhi Em chán ghét anh thế à?"
"Hí " Áo sơ mi tím mỏng manh biến thành vải vụn dưới bàn tay cậu ta.
Đồng Thải Vi hoảng sợ hét lên "Anh nhận nhầm người rồi Tôi chẳng phải là Yên Nhi nào hết Buông tôi ra "
"Yên Nhi Nếu như chắc chắn không thể có được tim em thì anh chỉ có thể phá hủy em. Dù chỉ có được thân thể em vẫn tốt hơn là thứ gì cũng không có được."
"Anh biết em vẫn trong sạch. Anh cả chưa chạm vào em. Nếu anh trở thành người đàn ông đầu tiên của đời em thì em có mãi mãi không quên anh không?"
Thiếu niên trong cơn say chẳng hề có một chút lí trí.
"Xoẹt" Áo sơ mi vốn đã rách lại bị xé thêm một mảnh lớn.