⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Điềm và Lục Đình Kiêu đã kết hôn được nửa năm, phần lớn là chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, loại chuyện này thật sự làm không nhiều. Khương Điềm không quen lắm, thẹn thùng từ chối: "Đừng mà."
Cũng không biết khuôn mặt nhỏ nhắn là bị hơi nóng bốc lên làm ửng hồng hay là do mắc cỡ.
Lục Đình Kiêu yêu chết cái dáng vẻ này của cô, một tay nhẹ nhàng vân vê vòng tròn quanh núm vú của cô, trong khi bàn tay to kia lần xuống bụi hoa rậm rạp của cô, xoa hai vòng lên bụi hoa, rồi luồn tay vào giữa hai chân cô, nơi đó có một khe suối nhỏ.
Ngón tay của Lục Đình Kiêu men theo khe suối nhỏ bèn tìm được hột le đã cương cứng của cô.
Khương Điềm cũng không thể kìm nén được nữa, tiếng "Ưm" khẽ dần dần biến thành tiếng "ưm ah", "Đình Kiêu".
Hơi thở nóng ẩm của Lục Đình Kiêu quẩn quanh bên tai Khương Điềm: "Cục cưng, mở chân của em ra chút nào."
Lưng Khương Điềm mềm mại tựa vào lồng ngực rắn chắc của Lục Đình Kiêu, nghe lời thả lỏng chân, ngón tay của Lục Đình Kiêu chính xác sờ vào cửa mình của cô, lập tức cảm nhận được một dòng ái dịch đang chảy, những ngón tay cùng với ái dịch vuốt ve, bóp bóp rồi lại vân vê hột le của cô mấy cái. Khương Điềm ngứa ngáy khó chịu, tiếng ngâm nga không nhịn được trở nên lớn hơn, thân thể càng hư không: Chồng à.. Ư.."
"Bé cưng, lồn của em ướt rồi. Muốn chồng em sao?"
Khương Điềm nhắm mắt lại, các giác quan càng nhạy bén hơn, bị Lục Đình Kiêu xoa đến mức hai chân mềm nhũn, đứng không vững, dưới thân truyền đến từng đợt khoái cảm vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, khoái cảm này càng ngày càng mãnh liệt, chẳng bao lâu sau chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, nhịp tim hoàn toàn không thể khống chế, kêu to một tiếng "Aaaa", sau đó chỉ cảm thấy mật từ trong bụi hoa không ngừng phun ra ngoài, cửa mình đói khát không ngừng đóng mở.
Lục Đình Kiêu nhìn vẻ quyến rũ trên mặt Khương Điềm, khẽ cười nói: "Cục cưng à, mới như vậy thôi đã lên đỉnh rồi à?"
Khương Điềm còn chưa thể hoàn hồn trở lại.
Lục Đình Kiêu đã đưa tay cởi thắt lưng: "Cục cưng, em sướng xong rồi thì cũng làm cho chồng em sướng với chứ."
Nói rồi anh móc gậy thịt hình trụ nóng hổi ra, vỗ "bốp bốp" hai phát vào cặp mông bị bóp đỏ kia của Khương Điềm, thuận theo khe mông, ưỡn thẳng người, gậy thịt trượt qua cửa mình, cọ hai cái lên hột le đang cương cứng.
Chỉ vẻn vẹn hai cái, Khương Điềm đã thoải mái đến mức toàn thân run rẩy, vô thức phát ra tiếng rên dâm trong cổ họng.
Lục Đình Kiêu không thể chịu được nữa, đẩy mạnh vào, bụng dưới của anh cũng dán chặt vào hạ thân của cô bắt đầu đưa đẩy qua lại.
"A.."
Khương Điềm bị bắt vểnh mông lên, một chân bị Lục Đình Kiêu nắm trong tay, để duy trì tư thế đứng thẳng, hai tay Khương Điềm chỉ có thể chống lên vách tường, trên vách tường ốp gạch men sứ, lửa nóng trên đầu ѵú chạm vào sự lạnh lẽo của gạch men làm Khương Điềm sướng đến mức chỉ còn lại tiếng rên ư ử dâm đãng.
Đình Kiêu đứng ở đằng sau tiến thẳng vào, tư thế như vậy, dường như mỗi cú nhấp đều đẩy đến chỗ sâu nhất của Khương Điềm, mỗi cú va chạm có thể nghe thấy tiếng nước phát ra trong âm đạo.

⬅ Trước Tiếp ➡