⬅ Trước Tiếp ➡

Một hồi giằng co, La Thư Anh mở miệng, nhổ ra ngoài đầu lưỡi đỏ thẫm máụ Y đoán không sai, cô đã tự cắn đứt lưỡi của mình. Tần Ngạo nhìn La Thư Anh, có chút không thể tin nổi vào cục diện.
"Mẹ kiếp, cô điên rồi?"
La Thư Anh không nói với y, cả đời này cũng không nói nữa, cô chỉ cười, rất châm chọc, rất lạnh lùng, rồi ngất lịm trên nền.
"Cút hết ra ngoài."
Hai người đàn ông ở góc phòng thấy Tần Ngạo nổi giận thì vội vội vàng vàng chỉnh đốn quần áo rồi biến mất khỏi căn phòng. Thi Nhĩ khóc lóc đến run rẩy, vừa bò vừa lết đến gần gọi La Thư Anh đang nằm bất động trên đất.
"Tiểu Anh, Tiểu Anh...làm thế nào bây giờ..."
Máu chảy từ miệng La Thư Anh rất nhiều, Thi Nhĩ càng cố gắng lau đi thì lại càng chảy ra nhiều hơn, nhuốm đỏ bàn tay cô. Hơi thở của La Thư Anh rất yếu ớt, Thi Nhĩ sợ hãi cực độ, nước mắt như chuỗi trân châu đứt đoạn, rơi xuống khắp nơi.
"Tần thiếu gia, xin ngài cứu cô ấy...Tiểu Anh...."
Chưa nói hết câu, chính bản thân Thi Nhĩ cũng kiệt sức ngã xuống, trong cơn mơ hồ còn không ngừng mở lời cầu xin.
============================================================
"Tần thiếu, theo kết quả điều tra được tại bệnh viện ở thành phố D. Tần phu nhân đã hai lần mang thai, một lần do bị ngã dẫn đến chấn động mạnh, buộc phải bỏ thai nhi ba tháng. Một lần là do..."
Người phía sau ngập ngừng không nói tiếp, điếu thuốc trên tay Tần Ngạo tỏa một làn khói mờ ảo, mùi thuốc lá phảng phất trong căn phòng.
"Do quan hệ tình dục quá mạnh mà dẫn đến sảy thai?"
"Vâng, đúng là như vậy."
Tần Ngạo trầm mặc một hồi, chính là vết máu trên giường mà đàn em y nói đến hôm ấy. Hóa ra La Thư Anh đã mang thai đến hai lần với y, và cả hai lần này y đều không hay biết.
"Nói tiếp đi."
"Tần phu nhân hiện đang được điều trị sức khỏe ở phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện thành phố, sức đề kháng rất yếu, đội bác sĩ không dám làm phẫu thuật nối lưỡi vì sợ ảnh hưởng đến tính mạng của phu nhân. Vì vậy...."
"Sau này không nói được nữa?"
"Vâng."
"Ra ngoài đi."
Thiển Mãn trong lòng trăm mối ngổn ngang, một lão già sống quá nửa đời người như ông chứng kiến cảnh cô gái nhỏ bị hành hạ đến thảm mà không có quyền can thiệp giúp đỡ lại càng thấy trách bản thân mình nhiều hơn. Thiển Mãn đi thẳng xuống lầu, vào phòng dành cho người giúp việc, mấy cô gái trẻ đang xoay quanh một chiếc giường nhỏ, Thi Nhĩ nhợt nhạt nằm ở đó, ánh mắt không hồn.
"Tiểu Nhĩ..."
Nghe tiếng gọi, mấy cô gái đều chủ động nhường lối vào cho Thiển Mãn, ông ngồi cạnh giường nắm lấy tay Thi Nhĩ. Thi Nhĩ là đứa trẻ mồ côi, được ông nhặt về nuôi dưỡng dạy dỗ từ bé, chẳng khác nào con gái ruột của mình. Giờ nhìn cô như vậy, trong lòng ông vô cùng đau đớn.
"Lão Mãn, Tiểu Anh có sao không?"
"Cô ấy đang nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện thành phố, đã qua cơn nguy kịch. Có điềụ.."
"Có điều sao?"
Thi Nhĩ kích động muốn ngồi dậy nhưng bị Thiển Mãn giữ lấy, ông muốn chờ Thi Nhĩ bình phục lại rồi mới cho cô biết nhưng xem ra không được rồi.
"Sức khỏe rất yếu, không thể làm phẫu thuật nối lưỡi, nên từ giờ về sau, cô ấy không thể nói nữa."
"Không...không phải thế đâu mà."
Thi Nhĩ lắc đầu, nước mắt lại chảy ra. Tại sao ông trời lại bất công với cô ấy như vậy.


⬅ Trước Tiếp ➡