⬅ Trước Tiếp ➡

La Cao Bá hài lòng đáp lời, quay sang nhìn La Cao Dự, ông vừa nói vừa cười với anh "Từ mai, đã không còn là La Cao Dự nữa, là Triệu thiếu gia Triệu Minh rồi, lão già này nghe đến uy phong của con, xem ra cũng phải nể 3 phần."
La phu nhân mắt đã ướt lệ, La Cao Dự quỳ gối khấu đầu ba cái.
"Ba, mẹ, có cơ hội con sẽ về thăm hai người."
Xe ô tô đợi hai người ngoài cổng, trước khi đi La Cao Dự có chút đắn đo, cuối cùng anh vẫn quyết định thông báo tình trạng của La Thư Anh cho hai người họ. La Cao Dự là con nuôi, La Thư Nhu lại không may qua đời trong tai nạn, vì vậy hiện tại chỉ có La Thư Anh là đứa con duy nhất của hai người, dòng máu chảy trong người cô là dòng máu của La gia. Anh không tin, hai người họ có thể nhắm mắt làm ngơ, cố chấp tuyệt tình.
La Thư Anh không tin vào mắt mình, ở cửa phòng bệnh viện là vợ chồng La Cao Bá. Cô cảm thấy phế quản tắc nghẽn không thông, ba năm rồi mới lại nhìn thấy ba mẹ mình, vừa cay đắng, lại vừa đớn đau, mấp máy môi trong vô thức nhưng cô vốn không thể nói được gì nữa, đành yên lặng nhìn họ hồi lâụ
"Thư Anh, đây là cái giá con phải trả cho tội ác của mình."
La Cao Bá lạnh lùng lên tiếng. Thư Anh ngước mắt nhìn ông, đôi mắt xanh lục trong vắt của cô có cái nhìn trân trối đầy chất vấn. Cái giá cô phải trả ư? Tội ác của cô? Cũng đúng, là vì bản thân cô sai lầm lựa chọn. Nhưng nếu còn có thể nói được, thật muốn nói với ông, ba năm trước là ai cam tâm tình nguyện lên xe hoa cứu lấy La gia, dù đã sớm biết chờ đợi cô chỉ là một cuộc hôn nhân khốc liệt, không tình yêu, không hạnh phúc.
La Thư Anh năm 18 tuổi non nớt ấy, từng đơn giản nghĩ chỉ cần cô yêu Tần Ngạo là đủ. Từng non nớt tin tình yêu của cô có thể hóa giải hiểu lầm của y, khiến y để tâm với cô hơn một chút. La Thư Anh năm 18 tuổi non nớt ấy, từng đơn giản cho rằng gia đình là nơi có thể bao dung cô mãi mãi. Từng non nớt tin ba mẹ rất yêu thương cô, cho dù không yêu thương cô bằng chị gái La Thư Nhu, nhưng cũng sẽ không vì bất cứ điều gì mà bỏ rơi cô, từ chối cô.
Đúng là đã quá non nớt, quá đáng giễu cợt. Một La Thư Nhu biến mất, gia đình, tình cảm, hạnh phúc, niềm tin....tất cả những thứ La Thư Anh có thể có được đều biến mất theo, vỡ tan thành từng mảnh, nhấn chìm trong địa ngục uất ức.
"Nghỉ ngơi thêm vài hôm, sức khỏe bình phục ta sẽ cho người đưa con về Tần gia."
La Thư Anh từng nghe một câu nói "Hổ dữ không ăn thịt con", nhưng ba mẹ cô lại hết lần này đến lần khác đẩy cô về nơi ấy, trong khi họ biết rõ những gì cô phải chịu đựng. Họ không nhìn thấy những vết thương trên người cô ư? Họ không thấy cô giờ đã thành kẻ câm, không thấy hồ sơ bệnh án hai lần bị sảy thai của cô? Không, họ thấy hết, nhưng vờ như không thấy. Cách đây vài phút, khi nhìn thấy mẹ cô bước vào đây, cô đã hi vọng nhận được một cái ôm từ bà. Nhưng không, hiện tại bà nhìn cô xa cách như thể cô không mang họ La, như thể đã khác máu tanh lòng, nói với cô "Ngoan ngoãn trở về Tần gia đi."


⬅ Trước Tiếp ➡