Lại nhìn gương mặt của cô, ửng đỏ có chút khác thường.
“Nóng, làm ơn...” Lúc này, Kiều Vãn gần như mất hết lý trí, bản năng sinh tồn khiến cô ôm chặt lấy người đàn ông trước mặt không chịu buông ra.
Nhìn chằm chằm Kiều Vãn một lúc, đôi môi mỏng có hình dáng đẹp đẽ của người đàn ông nhếch lên thành một vòng cung nham hiểm, nụ cười ba phần lạnh lùng bảy phần hư hỏng giống như là một đóa hoa mạn đà la nở trong bóng tối.
"Vật nhỏ, đây là lựa chọn của em, tuyệt đối đừng hối hận đấy."
Giọng nói trầm thấp như ma quỷ, văng vẳng bên tai Kiều Vãn.
Một giây sau, đôi chân dài của người đàn ông bước vào phòng, đóng sập cánh cửa sau lưng lại, anh trực tiếp bá đạo bế Kiều Vãn lên, bước nhanh đến chiếc giường lớn trải tấm ga nhung màu đen, đặt Kiều Vãn lên giường.
Cơ thể Kiều Vãn giống như một con rắn nước, quấn quanh cơ thể người đàn ông.
Chẳng mấy chốc, quần áo của hai người lặng lẽ rơi xuống đất.
Đôi mắt anh chìm xuống, Cố Cảnh Đình có thể thấy cô gái trước mặt anh có vẻ không được bình thường, như thể bị trúng thuốc.
Nghĩ đến đây, người đàn ông dời đôi môi mỏng của mình đến bên tai Kiều Vãn, giọng nói trầm thấp lại vang lên bên tai cô một lần nữa.
“Nhớ kỹ tên của tôi, Cố Cảnh Đình.” Giọng nói trầm và nham hiểm đó giống như một câu thần chú cổ nào đó, khắc sâu vào trong tâm hồn cô.
Trong lúc mê mê mang mang Kiều Vãn nghe được cái tên này.
"Cố Cảnh Đình.” Theo bản năng, cô lẩm bẩm một tiếng.
Cơ thể bỗng nhiên đau đớn như bị xé rách, khóe mắt cô chảy xuống hai hàng lệ trong veo.
Lúc này, đúng lúc bên ngoài gió to nổi dậy, kèm theo một tiếng sấm sét, lập tức mưa rào xối xả.
Tầng một biệt thự vẫn ca múa yên bình, vui vẻ hòa thuận như cũ, mà ở trong một phòng ở tầng hai lại lặng lẽ diễn ra một cảnh nóng như lửa.
Đêm nay vẫn còn rất dài, vầng trăng ngượng ngùng trốn vào trong đám mây.
Ngày hôm sau, Cố Cảnh Đình bước ra khỏi phòng tắm của căn phòng, lại phát hiện bóng dáng nhỏ bé trên giường đã biến mất.
Cửa phòng mở ra, áo sơ mi và quần tây của anh đã biến mất, thứ biến mất còn có cả khẩu súng Browning trong túi anh để lại trên bàn.
Dùng khăn tắm lau sạch mái tóc đen, Cố Cảnh Đình nhìn cái giường bừa bộn, trên ga trải giường có một điểm đỏ tươi, khiến anh nhớ tới chuyện điên cuồng đêm qua.
Nghĩ đến thân thể mềm mại xinh đẹp của tiểu yêu tinh nở rộ dưới cơ thể mình đêm qua, anh lại có một cảm giác muốn ngừng mà không được.
Môi mỏng nở nụ cười nhàn nhạt, đầy tà ác.
Người phụ nữ nhỏ này thật dũng cảm, cô ăn anh đến no căng rồi bỏ chạy mà không nói tiếng nào? Đây là lần đầu tiên anh gặp phải một người phụ nữ to gan như vậy. Chỉ là, rõ ràng cô đã đánh giá thấp anh, chọc anh xong muốn chạy thì cũng phải có được sự đồng ý của anh mới được
Vất vả lắm anh mới gặp được một con mồi mà anh cảm thấy hứng thú, sao anh có thể để nó ra đi dễ dàng như vậy được?
"Thật là một con vật nhỏ thú vị, em cho rằng em có thể trốn thoát sao? Trò chơi này chỉ vừa mới bắt đầu thôi mà."
Một giọng nói trầm và ma mị chậm rãi vang lên trong phòng, như thể đang tuyên bố một câu thần chú cổ xưa...