Nhưng mà hôm nay, từ khi Kiều Vãn bước vào nhà, sống lưng của cô vẫn luôn thẳng tắp, mắt sáng như muốn đốt cháy người khác, còn đâu dáng vẻ nhát gan thường ngày kia.
“Tiểu Nguyệt, khi nào thì mẹ cháu quay lại?” Lúc này Kiều lão phu nhân có chút không giữ được sự chú ý, nhìn Kiều Đình Nguyệt và hỏi.
Chuyện bán Kiều Vãn không phải do một mình bà ta làm mà chính mẹ của Kiều Đình Nguyệt mới là chủ mưụ
“Mẹ cháu nói bà ấy sẽ ở nhà bà ngoại cháu vài ngày nữa, hôm nay bà ấy sẽ không về.” Kiều Đình Nguyệt đáp.
"Cháu đi gọi điện thoại cho mẹ cháu, nói cho nó biết Kiều Vãn trở về.” Kiều lão phu nhân nói.
“Vâng ạ.” Kiều Đình Nguyệt không biết về việc Kiều Vãn bị bán, lúc này cô ta cũng có chút kích động, cảm thấy nếu chuyện Kiều Vãn lén lút với đàn ông được xác nhận, như vậy thì sau này việc cô ta gắt gao dẫm Kiều Vãn dưới chân lại càng thuận tiện hơn.
Sau khi Kiều Vãn trở về phòng, cô nhanh chóng cởi quần áo trên người mình xuống, sau đó cô lao vào phòng tắm nhỏ.
Mở vòi hoa sen, Kiều Vãn cũng mặc kệ việc nước có hơi lạnh, để mặc cho dòng nước lạnh lẽo rửa sạch cơ thể mình.
Chỉ thấy trên cơ thể trắng nõn như ngọc đều là dấu vết xanh tím, tất cả đều là dấu vết của việc điên cuồng đêm qua.
Cho đến bây giờ, đôi chân của cô vẫn có chút không khép chặt lại được.
Tối hôm qua, người đàn ông tên Cố Cảnh Đình đó có thể lực quả thực rất kinh người.
Ngoài ra, các kiểu dáng của anh cũng rất nhiềụ
Kiều Vãn chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện nam nữ lại có thể có nhiều kiểu dáng đến vậy.
Anh thay đổi các biện pháp để giày vò cô, không ngừng muốn cô, ngay cả khi thuốc trong người cô đã tiêu tan, cầu xin anh thương xót cũng vô ích.
Ngược lại, cô càng cầu xin tha thứ, anh càng làm tàn nhẫn hơn.
Nhớ đến sự tàn nhẫn bá đạo của người đàn ông trên giường, Kiều Vãn không khỏi nóng bừng đôi tai, chân như nhũn ra.
Lắc lắc đầu, Kiều Vãn cố gắng hết sức để không suy nghĩ đến chuyện tối ngày hôm qua.
Cứ coi như chuyện đêm qua là giấc mơ đi, khi tỉnh dậy thì nên quên nó đi.
Sau khi tắm rửa cẩn thận, Kiều Vãn tìm thấy một bộ sườn xám kẻ ca rô đen trắng và mặc vào.
Sườn xám vải thô đơn giản mặc trên người cô lại có một sức hút khác lạ, vẫn không che giấu được khí chất ôn nhu ngọt ngào của cô.
Xẻ tà dưới sườn xám đúng lúc kéo lên đến đùi, càng làm tôn lên được đôi chân nuột nà và thon thả của cô.
Bởi vì mẹ của Kiều Vãn là một phụ nữ Giang Nam điển hình, dáng người của Kiều Vãn cũng được thừa hưởng những ưu điểm của mẹ, tinh tế và lả lướt, nhìn qua như bông hoa mảnh mai.
Sau đó, Kiều Vãn bước đến trước bàn sách, lấy tờ giấy trắng trong ngăn kéo ra, rồi lại lấy cây kéo ra, thuần thục cắt ra hình dạng của một chú mèo con.
Sau đó, cô cắn đầu ngón tay của mình và vẽ một đôi đồng tử bằng máu trên chỗ đôi mắt của con mèo con bằng giấy, đồng thời viết ngày sinh tháng đẻ của Kiều lão phu nhân trên cơ thể con mèo con.
Cuối cùng, đôi tay của Kiều Vãn nhanh chóng tạo thành một kết ấn phức tạp ở trước ngực, nhắm mắt lại và thành kính niệm chú ngữ.
"Dùng máu của ta, gọi hồn của ngươi, hồn phách quy về..."