Chương 2
Thì cũng tuần sau mới chính thức là vợ cậu, bây giờ cậu như vậy có khi lại đi tù vì tội c ng hi3p đấy Hạo Thiên thở hắt ra không quan tâm đ ến những lời nhảm nhí của tên bạn thân kia.
Nhưng nhìn xuống vòng tay anh mà xem, Thẩm Như đã ngủ ngon lành từ lúc nào.
Hơi thở cô đều đều khiến anh không khỏi cười nhẹ.
Đây là chuyện của tôi, nếu thật sư vào tù thì Lục thiếu tôi tự biết cách thoát ra ngoài.
Tôi chỉ sợ mình mất đi một tên bạn thân trời đánh thôi.
Hạo Thiên liếc xéo Nhất Văn rồi bế cô ra xe.
Để cô vào ghế phó lái, anh phóng nhanh về biệt thự riêng của mình.
Đặt người con gái nhỏ xuống giường, Hạo Thiên không khỏi lắc đầụ
Đứng dậy bước ra ngoài ban công, anh gọi về cho Cố gia báo cô đang ở cùng mình.
Anh không muốn vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà cả hai gia đình phải lo lắng.
Tuần sau cả hai sẽ chính thức kết hôn nên biết cô ở cùng anh thì ông bà Cố cũng vô cùng hài lòng.
Bước vào trong, anh khẽ cười nhìn người con gái đang làm loạn kia.
Tay chân quơ lên xuống khiến mớ mùng mềm nhăn nhúm lại.
Tiến lại ngắt nhẹ mũi cô, anh buông lời cảnh báo.
Nếu em còn quấy giường tôi nữa, tôi lập tức quăng em xuống đất.
Thẩm Như bây giờ làm gì quan tâm tới lời nói của anh.
Cô ợ lên rồi lại quơ tay đủ mọi hướng, Hạo Thiên khẽ lắc đầu bước xuống lầụ
Xem như anh thua vậy, là không thể quăng cô xuống đất.
Dì Giai Giai, dì lên thay đổ cho cô ấy.
Sẵn mang nước giải rượu cho cô ấy uống giúp tôi.
Dạ vâng.
Cứ lấy tạm áo sơ mi nào rộng rộng của tôi cho cô ấy mặc là được.
Sáng mai sẽ có người mang đồ cho cô ấy saụ
Dì Giai Giai vâng dạ bước lên thay đồ cho cô.
Hạo Thiên bắt chéo chân ở sofa lướt điện thoại một chút.
Đợi khi dì Giai Giai bước xuống anh mới lên lầụ
Nhìn cô ngủ ngon lành như vậy anh cũng nhẹ lòng.
Chỉ là đôi chân thon dài kia dưới lớp áo sơ mi trắng thật sự khiến anh cảm thấy thật bức người.
Để em còn nguyên đến hết tuần này vậy.
Kìm nén trong người, anh tiến lại sofa nằm xuống.
Anh chỉ sợ nếu ngủ trên giường thì sáng mai anh sẽ bị dần cho một trận mất.
Nhịn đắng ăn sôi một tuần rồi anh sẽ lấy lại hết..
============================================================
Lục Hạo Thiên trằn trọc cả đêm không thể ngủ, anh nằm trên sofa, ánh mắt thì chỉ luôn hướng về phía Thẩm Như đang ngủ ngon lành.
Suy nghĩ cho cuộc hôn nhân sắp tới, Hạo Thiên chẳng biết là nên vui hay nên buồn.
Suy cho cùng, tới mức đường này cũng là vì ông nội Lục.
Ông muốn anh và cô nên duyên vợ chồng, có như vậy thì Lục thị mới được chuyển nhượng sang tên anh.
Gia đình Thẩm Như là một gia đình bình thường, họ chỉ là những người buôn bán nhỏ lẻ đủ sống qua ngày.
So với Lục gia thì đúng là không thể sánh vai ngang hàng.
Ông nội như vậy lại một mực phải là Thẩm Như, chính anh cũng không hiểu rốt cuộc hôn nhân là nhằm mục đích gì? Lục gia có được lợi ích gì trong cuộc hôn nhân của anh và Cố Thẩm Như?
Sáng hôm sau, Thẩm Như tỉnh dậy.
Cô nhíu mày cảm nhận từng cơn đau kéo tới từ đỉnh đầu mình.
Ngồi dậy đưa tay vỗ vỗ lên đầu nhìn xung quanh.
Căn phòng rộng lớn, màu sắc đen trắng sang trọng làm tông chủ đạo.
So với căn phòng chật hẹp thì đây đúng là mơ ước bao lâu của cô.