⬅ Trước Tiếp ➡

Anh thật sự chẳng muốn gồng gánh mình vào cái quy cũ gọi là gia đình.
Chỉ muốn thoải mái làm những điều mình muốn và mình thích vậy là đủ.
Cuộc hôn nhân sắp đặt là ngoài ý muốn, anh đối tốt với cô cũng là vì trách nhiệm.
Có thể người khác nghĩ anh không tốt, anh cũng không thể giải thích.
Tâm tư của anh nhiều lúc rất rối bời kể từ khi Thẩm Như xuất hiện.
Liễu Thanh quay qua nhìn anh cười lớn cùng anh nhún theo điệu nhạc.
Ả kéo anh ra sàn nhảy rồi cùng anh lắc lư trên đó.
Nền nhạc sập sình cùng với men rượu có sẵn trong người khiến anh vui vẻ hòa nhịp theo.
Đây là lần đầu anh để mình bị men rượu sai khiến, có lẽ anh đã rất mệt vì những mối quan hệ không rõ ràng của mình.
Đồng hồ điểm 11 giờ đêm, lúc này Thẩm Như đã đứng ngồi không yên trước sân nhà vì lo lắng cho anh.
Cứ đứng lên đi lại vài vòng rồi lại ngồi xuống.
Đi đâu mà giờ này chưa về nữa không biết?
Đang chìm trong mớ suy nghĩ lo lắng thì tiếng còi xe vang lên.
Hạo Thiên bước ra khỏi chiếc xe khiến cô vui mừng.
Nhưng nụ cười trên môi bất ngờ tắt đi khi thấy bóng dáng Liễu Thanh ở phía saụ
Ả đỡ cô xuống xe, nhìn vào trong nhà thấy cô liền đảo mắt một chút rồi áp anh vào trong xe.
Hạo Thiên say sỉn mắt vẫn nhắm li bì, cảm nhận môi mình có chút ẩm ướt liền nương theo.
Tay anh cũng vì thế mà đặt lên eo ả kéo ả sát lại phía mình.
Nụ hôn của họ khiến Thẩm Như như chết đứng.
Cô lấy lại bình tĩnh rồi bước thẳng vào nhà.
Hạo Thiên nhanh chóng đẩy ả ra khi thấy sự đụng chạm thân thể không cần thiết.
Anh loạng choạng bước vào nhà rồi lên lầụ
Cánh cửa phòng vừa mở ra, anh đưa mắt nhìn xung quanh rồi khẽ cười tiến lại phía cửa sổ nơi mà cô đang đứng.
Thẩm Như chưa kịp phản ứng gì đã bị thân hình to lớn đổ nhào về phía mình.
Anh gục trên người cô với nụ cười mãn nguyện.
Thẩm Như vỗ vai anh thở hắt.
Anh vui chơi với cô ta rồi mang hệ quả về nhà cho tôi sao?
Ưm… ợ… rượu kìa… dô…
Thẩm Như đen mặt, bực tức còn đó nhưng rồi cũng đỡ anh lại giường.
Cởi áo giúp anh, cô lau rửa người cho anh bằng nước ấm, đứng dậy bước xuống nhà nấu cho anh ly nước giải rượụ
Bước lên lầu cô lại hậm hực đỡ anh dậy.
Tại sao tôi phải lo lắng cho anh nhỉ?
Để anh nằm xuống giường bây giờ cô lại suy nghĩ về câu hỏi vừa rồi.
Tại sao cô phải bực tức khi anh đi cùng Liễu Thanh? Tại sao cô phải lo lắng cho anh? Nhìn xuống anh cô cắn chặt môi.
Coi như anh nợ tôi đi.
Tỉnh dậy lo mà trả tiền chăm sóc cho tôi
============================================================
Sáng hôm sau, Hạo Thiên tỉnh dậy trong cơn đau đầu mê man.
Khuôn mặt đờ đẫn kia thì chắc đêm qua làm gì cũng chẳng nhớ.
Anh ngồi dậy đưa tay vỗ vỗ đầu vài cái nhìn qua phía bên kia giường tìm kiếm thân ảnh quen thuộc nhưng lại chẳng thấy đâụ
Đi đâu rồi nhỉ?
Bước vào nhà tắm vệ sinh cá nhân rồi trở xuống nhà.
Thấy cô cùng dì Giai Giai đang làm bữa sáng liền tiến lại trong vui vẻ.
Có lẽ anh không nhận ra rằng mỗi khi anh ở cạnh Thẩm Như anh đều cười, chính là cười trong vô thức ngay chính anh cũng chẳng biết.
Em đang làm bữa sáng vì lo cho sức khỏe tôi sao?
Vẻ bỡn cợt của anh khiến Thẩm Như chán ghét.


⬅ Trước Tiếp ➡