⬅ Trước Tiếp ➡
Tắm rửa xong, Chu An An mặc một chiếc sơ mi gần như trong suốt xuống nhà làm bữa sáng, chỉ cúc hai cái gọi là. Cặρ vú dâm đãng ưỡn căng, hơn nửa bầu vú lộ ta, cách lớp áo sơ mi có thể trông thấy đầṳ vú đỏ hồng, chiều dài áo sơ mi vừa đủ che đến mông.
Vừa nãy trong phòng tắm cô lại bị anh làm cao trào lần nữa nên bây giờ nấu bữa sáng mà hai chân cứ run run.
Buổi sáng hai người đều không thích ăn quá dầu mỡ. Chu An An sẽ ăn sandwich uống sữa bò, Giang Hoài Xuyên thì có sủi cảo hấp, uống sữa đậu nành, thêm bánh mì và salad thịt nguội.
Cô vừa chuẩn bị bữa sáng xong, đang định lên nhà gọi Giang Hoài Xuyên xuống ăn sáng thì anh đã đi ra khỏi phòng làm việc trên tầng hai “Bảo bối, đóng gói lại giúp anh, công ty có chút việc nên anh phải qua đó xử lý.”
“À, vâng.” Nói rồi, Chu An An lập tức xuống lấy hộp đóng đồ ăn sáng lại để anh mang đi.
Đến khi anh mặc đồ xong đi xuống, cô đã chuẩn bị xong xuôi. Anh bèn đi đến ôm cô vuốt ve an ủi mấy giây, sau đó lại bế cô lên bàn ăn, cúi xuống bú mút đầṳ vú qua lớp áp sơ mi.
Nhìn áo sơ mi bị liềm ướt gần như trong suốt dán lên núm vú đỏ hồng, anh mới thoả mãn cầm lấy bữa sáng, hôn lên môi cô “Bé cưng ngoan, ăn ngon miệng nhé. Buổi trưa nhớ đi đưa cơm cho chồng. Anh đi trước đây.”
“Vâng, chồng chú ý an toàn, lái xe chậm chút.” Hai người ôm nhau ra tới cửa rồi anh mới lưu luyến đi ra ngoài.
Cuối cùng cũng tiễn được đồ dính người này đi làm, Chu An An mới cong môi đi vào phòng bếp, ăn bữa sáng đã chuẩn bị xong sẵn rồi vào phòng làm việc đọc sách và làm việc. Vì cô làm việc tại nhà nên cũng lười thay quần áo.
“Aizzz, chán thật, nhớ chồng ghê…”
Đọc sách được một lúc, thấy đã 10h30, Chu An An bỗng nhiên không chờ nổi nữa, muốn đến công ty chồng. Cô nhìn quần áo xộc xệch của mình, bèn tắt máy tính rồi về phòng thay quần áo.
Mở tủ quần áo ra, cô hơi do dự. Cả tháng nay cô chưa đến công ty của Giang Hoài Xuyên, hôm nay là thứ 7, dù sao cũng không có người, chắc là mặc đặc biệt một chút cũng được nhỉ?
Nghĩ đoạn, cô kéo hộp đựng trang sức ra, bên trong là charm đeo cơ thể đính kim cương mà cô mới mua, gồm có lắc đeo ngực, lắc đeo eo và đeo chân. Giang Hoài Xuyên vẫn chưa thấy những thứ này. Cô nhìn quanh phòng quần áo, mặc gì phối với mấy món này thì hợp đây nhỉ?
Đột nhiên, ánh mắt cô dừng lại trên bộ lễ phục màu vàng ở phía xa. Đây là bộ váy mẹ mua cho cô lúc dạo phố. Cô không thấy có dịp nào phù hợp nên vẫn chưa mặc. Nếu đã thế… Khoé môi Chu An An cong lên, thế thì chọn bộ này vậy.
Bộ váy được chia thành hai phần, bên trên là phần ngực chiết cổ chữ V rất sâu, phần váy bên dưới xẻ sâu lên tận hông. Cô bất chợt hiểu ra tại sao Giang Hoài Xuyên vẫn luôn nói rằng không có nơi phù hợp để mặc. Chỉ riêng với thiết kế này thôi, dù có đánh chết thì chắc chắn Giang Hoài Xuyên cũng sẽ không cho cô mặc ra ngoài cho người khác xem.
Không cho người khác xem cũng được, nhưng cho anh xem thì chắc là ổn đúng không?
Chu An An cong môi, cởi sơ mi ném vào sọt đồ bẩn. Cô đeo dây lắc ngực vào trước, sợi dây lóng lánh treo trên bầu ngực hoàn hảo. Sao đó là dây lắc eo tôn lên vòng eo nhỏ nhắn của cô, chối cùng là dây đeo đùi. Sau đó cô mặc váy vào, vì không mặc lớp áσ lót của váy bên trong nên vạt vải voan xuyên thấu trước ngực không che được bầu ngực, thậm chí còn có thể trông thấy đầṳ vú ẩn hiện vì cô không dán ngực. Lúc cô bước đi, thấp thoáng có thể trông thấy phong cảnh giữa hai chân.
⬅ Trước Tiếp ➡