Ngụy Mẫn tất nhiên là không cần phải nói, ban đầu cũng biết Triệu Mạn phải đi, chỉ là không ngờ lại nhanh như vậy, lau trộm nước mắt vài lần. Tuy nói ngoài mặt là lo lắng cho Triệu Mạn nhưng thật trong lòng thương cô nhiều hơn. Ngụy Mẫn năm nay cũng hai mươi tuổi, lại không có nhiều bạn bè, duy chỉ có một thanh niên trí thức tốt với cô ta thì lại sắp rời đi. Triệu Mạn đi rồi, cô thậm chí không có lấy một người để nói chuyện, tâm sự.
Nhưng từ tận sâu đáy lòng, cô thật hâm mộ Triệu Mạn có thể rời đi khỏi nơi này.
“Đi thôi đi thôi, đối với em mà nói thì đó là chuyện tốt, về sau chúng ta nói không chừng còn sẽ gặp lại nhau đấy”
“Em đi rồi về sau chị nhớ đọc sách nhiều hơn, em thấy xã sắp mở lớp học trở lại rồi, nói không chừng trong thôn cũng muốn khôi phục việc học, nếu một lần nữa xây trường học, khẳng định sẽ tuyển dụng giáo viên, nếu chị không muốn cả đời đào đất làm ruộng thì nhất định phải đọc sách”.
Hiện tại lý do đó được coi là tốt nhất cho việc đọc sách, Ngụy Mẫn nghe lời nói của em gái Triệu Mạn kém mình 4 tuổi, dở khóc dở cười nói “Chị biết rồi, chính em cũng phải cẩn thận, lên đường bình an.”
Trương Hồng Kỳ bình phục một chút tâm tình, thân thiện vươn bàn tay cùng Triệu Mạn bắt tay tạm biệt “Lên đường bình an ”
Nghĩ đến những thay đổi trong tương lai sắp tới, Triệu Mạn lại dặn dò Ngụy Mẫn cùng Trương Hồng Kỳ, nhớ bớt thời giờ rảnh rỗi đọc thêm sách giáo khoa cấp 3, hai người đều đã có bằng cấp 3, chắc sẽ dễ lấy.
Nếu quá trình giống như thời đại của cô sống, không lâu về sau khẳng định là sẽ có kỳ thi đại học cấp quốc gia, đây cũng là cơ hội tốt cho Ngụy Mẫn cùng Trương Hồng Kỳ rời khỏi nông thôn này.
Trương Hồng Kỳ gật đầu đồng ý, trên mặt đơn giản và lương thiện không còn ý cười.
Mặc kệ nói như thế nào, Triệu Mạn phải đi là sự thật không thể nào thay đổi nữa, lời nói hy vọng có duyên gặp lại, đơn giản cũng chỉ là lời nói nhưng bản thân nhất định sẽ nỗ lực để đến thành thị, như vậy mới mới không có lỗi với sự giao phó của Triệu Mạn.
Vương Quế Hoa nhìn đồ vật mà Triệu Mạn đưa tới, cảm động tất nhiên là không cần phải nói, thanh niên trí thức sinh hoạt có bao nhiêu vất vả bà cũng biết cả, vậy mà cô nương này thật sự rất hiểu chuyện, còn đưa đường đỏ cùng trứng gà cho bà. Trứng gà thì nàng không tiện mang đi nên bà nhận, còn đường đỏ thì bà nhét lại cho cô. Hình ảnh như hai mẹ con ruột tạm biệt nhaụ
“Mấy chiếc bánh dầu này con mang theo, mẹ nhờ lão nhị đưa con đến nhà ga, tới huyện con nhớ mua mấy món ngon ngon mang ăn theo trên đường, nghĩ đi nghĩ lại để con một mình đi thật là không yên tâm, từ trong huyện đến An Thành nhà con đã xa như vậy, từ An Thành đến Đường Thành lại thêm một ngày đi đường nữa…” Thật ra chỉ mất một ngày từ đây đến An Thành, bánh dầu bà đem chiên từng lớp với mì trắng và dầu hành lá cắt nhỏ, nhìn hơi giống bàn tay của người đời trước. Bánh trong thời tiết này rất dễ hỏng, Vương Quế Hoa cũng chỉ là nông dân mà có thể dùng hẳn mì trắng, bà làm vừa vặn đủ cho Triệu Mạn ăn trên đường một ngày.
Ngoài ra còn có một ít trái cây theo mùa và một gói hạt dưa.
Đối với chuyến đi của Triệu Mạn mà nói thì đây là những thứ tốt nhất trong nhà rồi, ngay cả con cháu ngày bình thường cũng không được ăn.
Qua túi là có thể ngửi được mùi dầu hành trên bánh rán, trong lòng Triệu Mạn cảm thấy ấm áp.
Nguyên chủ từ nhỏ đã mất mẹ, mà chính cô từ nhỏ cũng không sống với cha mẹ mình. Sự quan tâm chân thành của Vương Quế Hoa giống như là một dòng nước ấm, chảy qua lấp đầy chỗ trống nhất của cả cô lẫn nguyên chủ.