Đầu Hàn Cảnh Du liền to hơn một vòng “Vấn đề bây giờ là tôi thích hay không thích sao, cái chuyện ‘manh hôn ách gả’ là phong tục từ triều đại nào rồi, mệt anh còn cảm thấy vui, tôi chính là không có một chút tâm tư nói giỡn nào đâu, chờ cô ấy tới rồi tôi sẽ đi mua ngay một tờ vé xe lửa cho người ta về nhà, anh nhất định đừng có nộp đơn xin kết hôn của tôi lên bên trên đấy nhé.”
Bây giờ tôi không thể kết hôn được, trước mắt không chỉ là vấn đề của mấy đứa bé, nếu có chuyện gì thì cứ để một mình anh có chuyện là được, tóm lại trước khi đưa ra quyết định, cũng không có đường lui nào để đi nữa rồi.
Cán bộ Triệu ở đầu kia hậm hực “Tại sao cậu lại biết mẹ cậu bảo tôi viết đơn xin kết hôn cho cậu thế, còn đừng nói bà cụ nhà cậu thật sự là có ý này, không phải kêu tôi viết đơn xin kết hôn cho cậu đó sao. Nếu không phải cậu trả lời cuộc điện thoại này kịp thời, nói không chừng tôi đã viết xong đơn xin kết hôn cho cậu rồi. Cậu nói xem, cậu cái gì cũng tốt, tại sao lại cứ không chịu tìm một người vợ, có một người phụ nữ ở bên người tốt lắm đó, mùa đông có thể làm ấm chăn, mùa hè còn có thể phe phẩy cây quạt cho cậu, đi làm liền có cơm nóng canh nóng. Cậu là quân nhân, cũng không phải hòa thượng, được được, tôi cũng nói với cậu ở đây luôn, đơn xin kết hôn chắc chắn phải có cả hai bên đều tới thì mới có thể viết được, lấy bối cảnh của câụ thì cũng chắc chắn phải điều tra bối cảnh của cả hai bên, nhưng tôi cũng muốn khuyên cậu một câu, đến lúc đó cô gái đó tới, cậu cũng đừng đuổi người ta về vội, bộ đội chúng ta có nhiều người độc thân lắm đó, nếu cậu không thích, thật ra tôi cũng rất vui vẻ làm bà mai để tìm đối tượng cho người ta, tôi nói cậu đó nannan”
Thật ra cán bộ Triệu có lòng nhiệt tình cũng có chút tính toán, nếu Hàn Cảnh Du không thích, thì có thể giới thiệu cho chiến sĩ khác.
Bộ đội cái gì cũng tốt, chỉ là quá thiếu người, thiếu người phụ nữ.
Mệt, thân thể đều sắp tan thành từng mảnh.
Xe lửa ở cái thời đại này không khác gì so với mấy cảnh trong phim Ấn Độ mà kiếp trước cô nhìn thấy cả, xuân vận cũng hoàn toàn không có cách nào so với cái này cả, trước kia từng nhìn thấy trên xe lửa sơn màu xanh ít nhất còn treo mấy cái quạt điện, cái thời đại này thì quạt điện cũng là hàng xa xỉ, hạ nhiệt độ toàn dựa vào gió trời.
Vừa lên xe đã cảm giác được trong xe nồng đậm mùi vị, ghế ngồi trên xe được xếp ba ghế một hàng, bởi vì một loạt hàng bên ngoài cùng chen vào thêm một người, cho nên bốn người cũng chỉ có thể dựa sát vào nhau giống như cá mòi vậy, cố tình cái người ngồi bên cạnh cô lại là người có thân thể tương đối mập mạp.
Đi ra ngoài ở thời đại này thật sự là chịu tội, thời đại thương nghiệp cũng không phát triển, ngay cả mấy người bán hàng rong đẩy xe nhỏ đi bán hàng của trước kia bây giờ vẫn còn chưa xuất hiện, mong muốn mua một cây quạt ở trên xe lửa xem như thất bại, trên xe nhiều người, muốn đi đến chỗ bán hàng nhỏ lẻ tìm một cây quạt cũng đều không tiện.
Còn may mà chỗ ngồi của cô ở sát cửa sổ, quả thực là cứu tính mạng thân yêu của cô. Triệu Mạn chỉ có thể gác đầu ra bên ngoài, hít thở không khí mới mẻ bên ngoài.
So sánh với sắc mặt của mình ở kiếp trước, bởi vì không đoạt được vé xe lửa ở trên mạng mà oán giận, mà mang theo vẻ không cam lòng bỏ tiền mua vé máy bay thật sự là còn xấu hơn
Cũng không biết xe lửa lung lay bao lâu, còn may mà có Vương Quế Hoa mang bánh rán lên tàu, Triệu Mạn mới có thể không cần hoạt động cũng có đồ ăn, nếu không đi úp mì ăn liền quả thực là nằm mơ.