Ý niệm trong đầu ồ ạt kéo tới không thể dừng lại, kèm theo hơi thở mục rữa của vương triều thối nát đến tận xương tủy, "Cố Giai Kỳ trầm xuống hồ rồi", "Cố tướng quân sớm đã chết", "Cửu tộc phủ tướng quân không còn một ai" "Hoàng đế cũng đã băng hà", "Tiểu Thái tử mới mười tuổi"..
Một nỗi bi thương không thể giải thích giống như cây gậy nóng rực giáng xuống đầu hắn, hắn đứng trong gió đông nhịp tim đập mạnh trong một khoảng thời gian ngắn, đột nhiên lau mắt, há miệng khóc lớn.
Tiếng khóc của người trẻ tuổi cao vút chói tai, lão thái giám vội vàng kéo người trở về, một đám ba chân bốn cẳng trói hắn lại, bịt mũi miệng ném sang một bên, cuối cùng cũng đẩy toàn bộ tần phi xuống. Hắn cuộn tròn trên mặt đất, không có lý do mà khóc đến thở không ra hơi, lại nghe thấy cách mấy tòa cung điện có thanh âm cãi vã ầm ĩ, còn có tiếng kêu khóc già nua lạnh nhạt của hậu cung, tiếng vó ngựa hỗn độn gõ trên mặt đất, tiếng đao kiếm giao nhau, ngay sau đó là một khoảng tĩnh lặng thật lâu, thật dài.
Mắt thấy phi tần bên bờ gần như đều đã chìm xuống, đám thái giám hoàn toàn không nghe được những động tĩnh khác thường đó, thẳng cho đến khi tiếng người hỗn loạn trực tiếp đâm vào lỗ tai, một đoàn binh sĩ giáp đen vây quanh hồ Thái Dịch khiến kiến chui không lọt, ngay sau đó toàn bộ đều nhảy xuống nước, vớt từng người lên rồi gỡ đá ra. Một người đứng trên bờ, trong tay nắm đoản kiếm, ánh đao chớp động đẩy miếng vải đen che mặt ra, lộ ra từng gương mặt trẻ tuổi xinh đẹp.
Không ít người đã chết, không biết là do chết vì lạnh hay là do chết đuối, thân thể với đường cong yểu điệu tùy ý nằm la liệt trong gió lạnh. Người nọ mím chặt môi mỏng, sắc mặt uy nghiêm đáng sợ, trong tay vẫn không ngừng, lại mở ra một miếng vải đen, tùy ý liếc mắt một cái liền muốn đưa tay kiểm tra người tiếp theo, lại bỗng dưng ngây ngẩn cả người, thẫn thờ nhìn lại.
Đoản kiếm mất đi chính xác, vẽ ra một đường máu nhợt nhạt trên cổ thiếu nữ ướt sũng dưới tay, màu máu mỏng manh, tôn lên gương mặt mất đi sức sống, dưới ánh mặt trời xám nhạt hiện ra bệnh trạng tái nhợt, tuyết lớn rơi đậu trên lông mi, tựa như một phiến mây nhỏ treo lơ lửng.
Mãn đình yên tĩnh, chỉ nghe tiếng nước tí tách, dòng nước dọc theo bờ chảy vào trong hồ, kích động cá chép hỗn loạn từng đợt. Tiểu thái giám thấy khóe miệng nam nhân xa lạ kia giật giật, hai phiến môi nhẹ chạm vào nhau, ngay sau đó khẽ mở.
Phảng phất một câu không tiếng động "Giai Kỳ".
Đám người rối rít đi lên, y quan tiến vào trong đoàn người, nhỏ giọng kêu: "Điện hạ đừng vội, trước tiên buông nương nương ra đã.."
"Phải rồi," đáy lòng hắn cười lạnh một tiếng, khắc nghiệt nghĩ: "Kỳ Dạ vương đã trở lại, các ngươi chờ đi."
Giai Kỳ
Sắp tới đầu thu, trời dần tối, đèn lồng thếp vàng đỏ thắm trong vườn thượng uyển không ngừng chiếu sáng, lúc này cũng mất đi vẻ rực rỡ, lười biếng bị gió thu thổi tới thổi lui.
Cố Giai Kỳ đã mơ một giấc mơ. Trong mơ nàng vẫn là đứa bé mười tuổi, lôi kéo tay một người, biếng nhác ngồi trên vách tường cao cao của phủ tướng quân, dõi mắt nhìn về nơi xa, khắp kinh thành là một mảnh tuyết rơi trắng xóa.