Cách bình phong, hạ nhân ở gian ngoài đứng cúi đầu. Ngón tay Giai Kỳ gắt gao bám vào mép bàn, thân trên gắng sức chống đỡ, động cũng không dám động, sắc mặt lại ửng hồng, dồn dập thở dốc.
Nàng giống như một đứa trẻ, bộ dáng như vậy thực sự chọc người trìu mến, Bùi Lang không biết ngượng lại làm khó, nhẹ giọng hỏi: "Nên làm như thế nào? Ngươi biết."
Ánh mắt hắn đảo một vòng trên môi nàng, ý đồ vô cùng rõ ràng. Nhưng Giai Kỳ ưa sạch sẽ, không thích nhất là dùng miệng, ánh mắt nhanh chóng dời đi, hoảng loạn coi như không nhìn thấy.
Ngón tay đặt ở miệng huyệt hơi ngừng lại, sau đó lập tức tách hai cánh hoa ướt át ra rồi tiến vào. Ở tư thế ngồi, vách trong trở nên chật hẹp, tư thế như vậy vô cùng nhức mỏi, vành mắt nàng bỗng chốc đỏ lên, ngón tay bấu chặt mép bàn, đốt ngón tay trắng bệch, cắn chặt môi không dám phát ra tiếng.
Ngón tay kia khuấy đảo giống như vũ bão. Eo Giai Kỳ mềm nhũn, cổ họng không ngừng rên rỉ, ánh mắt vừa chua vừa chát, lại càng không dám khóc, càng cảm thấy lồng ngực đau đớn, trái tim giống như bị hắn dày vò vỡ nát, máu tươi chảy đầm đìa.
Hắn cách nàng rất gần, kéo tay nàng xuống, khiến nàng chỉ có thể vô lực dựa vào eo hắn, "Ah.. Đừng mà.."
Nàng bị xoa nắn một trước một sau, ngồi cũng không vững, hai tiểu bạch thỏ ngạo nghễ trước ngực cọ lên cọ xuống trên ngực hắn, giữa hai hàm răng đang cắn chặt vẫn tràn ra tiếng rên rỉ mềm mại tinh tế, khiến cho gân xanh hai bên thái dương hắn đều lộ ra, nơi dâng trào dưới hạ thân sớm đã nhô lên áo bào, lòng bàn tay xoa nắn làn da mềm mại dưới thân, hận không thể lập tức tách hai chân thon dài ra mà làm thỏa thích.
Bùi Lang chỉ đưa ngón tay cái lên nhẹ nhàng vuốt ve hàng mi dày đen nhánh của nàng, hô hấp lướt nhẹ qua chóp mũi, giống như vô cùng thương tiếc, âm thanh thấp đến nỗi phải tập trung tinh thần mới có thể nghe thấy, "Muốn khóc sao?.. Giai Kỳ, Giai Kỳ."
Giai Kỳ sớm đã tiết ra vài lần, phía dưới vô cùng chật vật, mệt đến sắp ngất, âm thanh xin tha cực nhỏ, "Ta.. Ta không khóc.. Buông tha ta đi.."
Hắn thở dài một tiếng, khẽ hôn lên lỗ tai nhỏ của nàng, ngược lại giống như nàng vẫn là tiểu vương phi mà hắn yêu thương nhất, giọng nói cũng hết sức dịu dàng, tựa như thì thầm với tình nhân, "Nàng hư như vậy, cả đời này bổn vương đều không thể buông tha nàng. Tiểu Thái Hậu nương nương.. Có lẽ bệ hạ sắp vào rồi. Bổn vương dạy nàng thế nào?"
Tiếng nói chuyện bên ngoài dần lọt qua cửa sổ, Thanh Thuấn dường như bị chọc cười, "Như vậy sao được?.. Bệ hạ trở về hỏi Thái Hậu nương nương, nương nương nhất định không đồng ý đâu."
Tiếng nói chuyện tới bên ngoài cửa, bàn tay trên eo vẫn chưa buông ra, hai ngón tay ở bên trong khẽ nhấn vào điểm chết người kia, Giai Kỳ gấp đến sắp khóc, hạ thân xoắn chặt một hồi, lại tiết ra đầm đìa đầy tay hắn. Nàng không có sức đẩy đẩy hắn, nói không suy nghĩ: ".. Đêm mai!"
Trên ngũ quan anh tuấn của Bùi Lang lại phủ kín ý cười xấu xa, giọng nói hơi lớn, "Thái Hậu nương nương nói gì vậy? Thần không nghe rõ."
Cách một bức tường, tiếng Bùi Chiêu lãnh đạm du dương truyền vào: "Mẫu hậu."
Bùi Lang còn chưa buông tay, Giai Kỳ cũng không giãy giụa, nhẫn nhịn để ngón tay hắn vê nặn.