⬅ Trước Tiếp ➡
Dáng vẻ Úc Tinh Ngữ mở mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà mà không nói lời nào khiến Lê Tuyền lo lắng. Cô ấy nói “Cậu làm tớ sợ chết khiếp. Gọi mấy cuộc mà cậu không bắt máy, hỏi dì kế bên thì người ta nói mấy ngày rồi cậu không ra khỏi cửa, tớ bấm chuông cậu cũng không ra. Vì vậy tớ nhờ người đến phá khóa. Bác sĩ nói còn may, nếu chậm chút nữa, e là hậu quả sẽ rất thảm khốc.”
“Tiểu Ngữ, cục cưng rất kiên cường, cậu có thể tự chăm sóc tốt cho mình được không?”
Lê Tuyền cảm thấy bất lực trước cô.
Tính cách của Úc Tinh Ngữ vốn không phải là kiểu đặc biệt thân thiện, nhưng sau khi trở về nhà họ Úc lại càng không ổn.
Lê Tuyền cảm thấy đôi khi cô vui vẻ nhưng đôi khi lại lạnh lùng u sầụ
Còn bây giờ, cả người như tràn ngập khí tức chết chóc, chán nản uể oải, như thể không tìm được mục đích sống.
Lê Tuyền hy vọng cô có thể vui lên vì đứa nhỏ.
Úc Tinh Ngữ đang nằm trên giường, ngẩn người nhìn trần nhà và bức tường trắng. Ngay khi Lê Tuyền đang do dự có nên gọi cho Trần Kinh Dược hay không, Úc Tinh Ngữ lên tiếng, cổ họng hơi nghẹn, giọng nói mang theo vài phần khàn khàn.
“Lê Tuyền, cảm ơn cậụ”
Lê Tuyền nói “Tớ mới được rảnh hai ngày này, vừa vặn tới chăm cậu, cậu có muốn gọi điện với anh trai không? Nhờ anh ấy sắp xếp người đến chăm sóc cậụ”
“Không cần.” Úc Tinh Ngữ không muốn thấy Trần Kinh Dược.
Lê Tuyền hơi bất lực, đưa tay sờ trán cô, thấy không nóng nữa, mới thở phào, chân thành khuyên nhủ “Tiểu Ngữ, mặc dù cậu không phải con gái ruột của nhà họ Trần, nhưng anh cậu vẫn mãi xem cậu là em gái.”
Mặc dù Úc Tinh Ngữ là đứa nhỏ ôm sai của hai nhà Trần Úc, nhưng em gái thân thiết nhất trong lòng Trần Kinh Dược luôn là Úc Tinh Ngữ.
Lê Tuyền vẫn nhớ dáng vẻ Trần Kinh Dược chạy theo Úc Tinh Ngữ khắp nơi khi cô còn bé. Cô có tính cách lạnh lùng, làm việc theo ý mình, luôn thờ ơ với Trần Kinh Dược. Nhưng Trần Kinh Dược rất thích em gái. Nếu những đứa trẻ khác muốn bắt nạt cô, Trần Kinh Dược sẽ đánh chúng. Lúc học cấp hai, có một lần, hai người họ đến nhà một người bạn cùng lớp qua đêm, Trần Kinh Dược nhờ người mượn xe máy chở về. Sau này, từ cấp ba đến đại học, hễ là con trai trổ mã có tốt cỡ nào mà đến gần Úc Tinh Ngữ, anh trai sẽ đấm vào mặt kẻ đó.
Trần Kinh Dược là người kiểm soát em gái kỳ quặc nhất Lê Tuyền từng thấy. Anh ấy học không tốt ở cấp hai, vì lo lắng sau này lên cấp ba không thể bảo vệ em gái, cho nên vào học kỳ cuối anh ấy đã phấn đấu cực dữ dội, cuối cùng đã vượt qua sít sao kỳ thi quan trọng của thành phố.
Đáng tiếc, cuối cùng số phận trêu người.
Úc Tinh Ngữ không phải em gái ruột của Trần Kinh Dược.
Quên đi, Trần Kinh Dược điều chỉnh tâm tình, vẫn coi Úc Tinh Ngữ như em gái. Nhưng Úc Tinh Ngữ lại...
Bác sĩ nhanh tới đây, kiểm tra cho Úc Tinh Ngữ, đồng thời khuyên “Đứa bé rất khỏe mạnh, dù cô không ăn uống nhiều ngày như vậy đứa bé cũng không sao. Đừng phụ lòng nó. Bất kể có chuyện gì, cô cũng nên trân trọng cơ thể mình.”
Úc Tinh Ngữ nằm ở trên giường, nhắm mắt, không biết đang suy nghĩ gì.

⬅ Trước Tiếp ➡