⬅ Trước Tiếp ➡
Anh nói thì thầm: "Tối nay đến chỗ anh."
Trần Chi không nói một lời, từ đêm nay, cô đã thực sự trở thành người phụ nữ của Tư Dạ. Một người phụ nữ vừa gọi là đến vừa đuổi là đi.
Đứng trước gương trong phòng tắm, gương được nung nóng không bị lớp hơi nước che lấp, Trần Chi có thể nhìn rõ cơ thể của chính mình.
Làn da trắng mịn, dáng người thanh tú, khuôn mặt trái xoan, mắt to, tóc đen dài thẳng đứng, mũi nhỏ, môi đỏ mọng, bởi vì tuổi tác mà bề ngoài vừa ngây thơ vừa quyến rũ.
Nét thanh lịch toát lên từ bên trong sự quyến rũ.
Những gì Tư Dạ xem trọng cũng chỉ có dáng vẻ này của cô.
Nếu cô không có vẻ ngoài xinh đẹp như vậy thì tốt biết mấy, như vậy anh ta cũng sẽ không bám lấy cô không buông. Trần Chi tự cười nhạo bản thân, nếu như không có bề ngoài như vậy có lẽ đến chút tiền viện phí cho mẹ cũng không kiếm được.
“Xong chưa vậy!”Cửa bị gõ đến kêu vang, giọng nói không chút kiên nhẫn của Tư Dạ truyền đến.
Trần Chi không suy nghĩ nữa, lấy khăn tắm quấn quanh người rồi chậm rãi đi đến mở cửa ra.
Cô cũng đã chuẩn bị tâm lý rất kỹ càng, dù cho chút nữa có xảy ra bất cứ chuyện gì đi chăng nữa cô đều phải giữu được bình tĩnh.
Vừa mới mở cửa phòng tắm, Tư Dạ nắm lấy tay cô, kéo cô vào trong lòng ngực mình, dùng một tay ôm hết người cô.
“Cô gái à, động tác của cô không giống như mọi ngày. Cô cố ý kéo dài thời gian sao?”Đôi môi mỏng của anh áp lên dái tai cô, thở ra một hơi nóng rực.
Trần Chí thân thể thoáng run lên, "Không có, tôi vẫn luôn tắm lâu như vậy."
“Thật sao?”Anh hơi nhắm mắt lại, ngửi thấy mùi thơm của cô vừa mới tắm xong, cơ thể lập tức nổi lên dục vọng.
Cơ thể của em thật quyến rũ 3
 
“Cô biết cơ thể này của cô quyến rũ đến mức nào không, có thể khiến cho mọi đàn ông trên thế giới điên cuồng vì nó đấy.”
Trần Chi quay đầu, tránh đi, không đáp lại lời nói của anh.
Tư Dạ dùng một tay bế cô lên, đặt lên trên giường, cởi bỏ chiếc áo sơ mi trên người mình, anh trực tiếp hôn lên cổ cô.
Nơi xương quai xanh truyền đến cảm giác tê tê đau, người con trai ấy không mạnh không nhẹ cắn vào da thịt cô, lưu lại một dấu răng ái muội.
Bàn tay to cùng vết chai mỏng vuốt ve vòng eo đẫy đà của cô, lại đi xuống nơi giữa hai chân cô.
Hai tay Trần Chi siết chặt khăn trải giường, căng thẳng nhắm nghiền hai mắt, cắn chặt môi.
Cô không thích anh cứ vuốt ve mình thế này, chỉ một lòng muốn nhanh chóng xong việc.
Mở to hai mắt nhìn người đàn ông đang chôn đầu trước ngực mình, cô chủ động nâng hai chân quấn lấy eo của anh, vươn tay ôm người anh, cô bình thĩnh nói: “Có thể nhanh lên một chút không?”
Tư Dạ ngừng lại, ngẩng đầu, ánh mắt của anh khiến người khác cảm thấy khó lường.
“Trần Chi cô có biết cô như vậy rất mất hứng không?”
“Sao phải lãng phí thời gian, dù sao cũng đều là “làm”. Không bằng nhanh chóng một chút, tốc chiến tốc thắng.”
Chưa từng thấy một người phụ nữ nào cả gan như vậy, Tư Dạ chút nữa đã bị cô chọc cho tức chết.
“Nếu cô gấp như vậy không còn chờ nổi nữa, tôi đây sẽ thành toàn cho cô.”anh nhanh chóng cởi bỏ quần của mình, một tay nắm lấy chân cô, hung hăng xỏ xuyên qua thân thể của cô.
Cô cũng chỉ mới trải qua chuyện này một lần, thân thể vẫn còn rất ngây ngô. Bây giờ còn chưa chuẩn bị tốt anh ta đã tiến vào, phía dưới của cô truyền đến cơn đau như bị xé toạc.
Trần Chi đau đến sắc mặt trắng bệch, cả người cứng đờ, nhưng cô không kêu lên dù chỉ một tiếng.
“Hừm, cô gái bướng bỉnh, đây là cô tự chuốt lấy!”Tư Dạ vừa động, cô lại càng đau đớn.
Anh căn bản chưa từng nghĩ đến thương hoa tiếc ngọc, chỉ biết giải tỏa dục vọng tràn đầy của bản thân, hết lần này đến lần khác, Trần Chi xém chút đã đau đến ngất đi.
Không biết đã trải qua bao nhiêu lần, khi tất cả kết thúc, cô mệt đến hai mí mắt sụp xuống, không có cách nào mở mắt lên được.
Đêm nay cũng được xem như là đêm đầu tiên, cô đã nhận thức được thể lực đáng sợ của Tư Dạ.
Người đàn ông vòng tay qua eo cô từ phía sau và đặt một tay lên ngực cô, tư thế ngủ này khiến cô rất khó chịu nhưng Si Ye không cho phép cô xoay người lại.
Không còn cách nào khác, Trần Chi đành phải tạm chấp nhận cả đêm.
Sáng hôm sau thức dậy, anh đang thay quần áo.
Mặc một chiếc áo sơ mi trắng, anh ấy trông thực sự thu hút và có một sức hút riêng.
Chẳng trách có rất nhiều phụ nữ luôn mê đắm anh ấy.
Cơ thể của em thật quyến rũ (4)
Chẳng trách có rất nhiều phụ nữ luôn mê đắm anh. Trần Chi động đậy cơ thể đau nhức của cô, quấn nó bằng tấm chăn bông, đối mặt với anh một cách bình tĩnh. “Vậy trong tương lai có phải tôi sẽ được tự do tới đây phải không?”Cô chủ động hỏi. Tư Dạ cài khuy áo, các nút trên tay áo của anh trong khi trả lời câu hỏi của cô: “Dĩ nhiên, nếu cô không đến, chẳng lẽ cô muốn tôi giúp cô đến?"
Trần Chi gật đầu: "Được rồi, tôi sẽ dọn đến đây trong ngày hôm nay.”Người đàn ông phá lên cười, âm thanh vang ra mang theo sự châm chọc: “Cô như thế là chờ không nổi sao, lần trước cũng là cô nhưng hoàn toàn khác.”Cô biết rằng anh đang nói về lần đầu tiên khi dì Chu yêu cầu cô chuyển đến. Lúc đó, cô chỉ đơn giản dứt khoát từ chối. Vốn tưởng rằng kiếp này cô sẽ không bao giờ phải tiếp xúc với anh nữa, nhưng không ngờ chỉ sau vài ngày thôi, cô vẫn là người phụ nữ được anh bao nuôi.
Nhìn vào tờ lịch trên bàn, Trần Chi nhớ kỹ ngày hôm nay ngày 13 tháng 4, để xem cô có thể ở bên cạnh anh tới bao giờ. “Không phải anh nói một tháng ở cùng với anh sẽ có 100.000 nhân dân tệ sao? Vậy nên, bây giờ anh phải đưa cho tôi tiền của tháng đầu tiên.”Trần Chi da mặt dày liền ngửa tay ra đòi tiền. 
“Tôi còn chưa được thỏa mãn, vậy mà cô đã đòi thù lao. Cô coi tôi như một kẻ ngốc hả ? “Người đàn ông nhướng mày, anh bước đến gần cô với một dáng vẻ tự cao. “Cài nút quần áo cho tôi.”Trần Chi liếc nhìn anh, hơi ngồi dậy, chăn bông thuận theo người cô mà trượt xuống một chút, lộ ra nửa người trên đầy đặn của cô. Tư Dạ hướng ánh mắt xuống cảnh này, đôi mắt tối sầm lại, liền muốn đè cô xuống giường một lần nữa.
Đương nhiên, Trần Chi để ý đến ánh mắt của anh, cô nhanh chóng cài nút cho anh, trong tiềm thức  không nút ba cái trên. Người đàn ông kéo cô vào lòng, thân thể hai người kề sát vào nhau, anh nhìn cô cười ác ý. “Sao cô biết tôi không thích cài 3 nút trên ?”. Mặt Trần Chi đỏ bừng lên vì câu hỏi của Tư Dạ, không phải là tự nhiên mà cô biết, tất cả đều là do cô để ý thấy. Nhưng cô không ngờ rằng, anh lại suy nghĩ cẩn thận đến mức để ý hành động của cô.
Trần Chi cũng không giải thích, càng giải thích, cô càng để lộ ra nhiều thứ. “Vậy thì khi nào anh mới muốn đưa tiền cho tôi ?”Cô lại quay ngược chủ đề. Đôi mắt đen của Tư Dạ hiện lên tia khinh thường: "Cô thật sự rất yêu tiền? Đúng rồi, nếu cô không yêu tiền, làm sao cô có thể chấp nhận bán thân cho tôi.".
Đối mặt với sự xúc phạm của anh, Trần Chi không hề phản bác lại. “Không sai, tôi đi theo anh là vì tiền.”Điều này vốn dĩ là sự thật, không có gì xấu để không phải thừa nhận.
⬅ Trước Tiếp ➡