Trần Chi liên giải thích, “Mẹ, hôm qua vốn dĩ con muốn tới đây, nhưng lúc đó lại nhận được một buổi diễn cho nên không tới được. Có phải mẹ chờ con lâu lắm rồi không, lần sau nếu con không tới thì mẹ cứ nghỉ ngơi đi, ngàn vạn lần đừng để bản thân mệt mói.”
Mẹ Trần cười hiền lành: “Không sao, dù sao ban ngày cũng đều ngủ trên giường, ngược lại buổi tối không ngủ được.”
Trần Chi lấy ra một chiếc điện thoại mới mua, cười cười đưa cho mẹ Trần, “Mẹ, mua cho mẹ đó, sau này có chuện gì, chúng ta có thể liên lạc qua điện thoại.”
“Mẹ dùng cái này làm gì, nhà có điện thoại bàn là được rồi.”
Trần Chi biết mẹ muốn tiết kiệm tiền, đến cái điện thoại bàn ở nhà cũng chỉ sử dụng để gọi điện cho cô, mà tiền điện thoại mỗi tháng cũng chưa vượt quá 20 vạn.
“Mẹ, mua cũng mua rồi, mẹ cầm lấy đi. Đây, con dạy mẹ sử dụng.”Trần Chi vui vẻ làm mẫu cho bà xem, vẻ mặt như một đứa trẻ đang khoe những thứ mới lạ vậy.
Thấy tầm tình của cô không tệ, mẹ Trần đành phải đồng ý nhận chiếc điện thoại, chăm chú nghe cô giải thích.
“Đây đều là những kỹ năng cơ bản, mẹ, bây giờ mẹ chỉ cần thoog thạo những kỹ năng này là được rồi.”Đây là lần đầu tiên mẹ Trần sử dụng điện thoại di động cho nên Trần Chi giải thích vô cùng tường tận.
“Tiểu Chi, gần đây có phải con ăn uống không được tốt không, sao mẹ thấy con ốm đi rất nhiều rồi?”Mẹ Trần bỗng nhiên nói sang chuyện khác.
“Có sao? Gần đây con đang giảm cân, xem ra cũng có chút hiệu quả.”
Mẹ Trần cau mày, rất không đồng ý với cách làm của cô, “Con đã ốm lắm rồi, đừng giảm cân nữa, cẩn thận cơ thể chịu không nổi đó.”
Trần Chi mỉm cười, “Biết rồi mà, con lập tức ngừng việc giảm cân, giữ dáng thế này là được rồi.”
“Mập chút nữa đi, mập một chút mới có phúc.”
“Mẹ, bây giờ ai nấy đều muốn ốm, mập không nhất định là có phúc.”Trần Chi cố ý trên ghẹo bà.
Hai mẹ con nói chuyện rất vui, lâu rồi bọn họ không nói chuyện vui như thế.
Nhiều năm qua, vì mẹ Trần bị bệnh, trong nhà luôn bao trùm không khí bi thương, chẳng qua là Trần Chi từ từ lớn lên, tình tình cũng từ từ chuyển biến tốt hơn.
Mẹ Trần đột nhiên cảm động: “Tiểu Chi, nếu không có con ở bên cạnh mẹ thì thật sự không biết làm thế nào mới tốt.”
“Mẹ, nếu không có mẹ ở bên cạnh con, con mới thật sự không biết làm thế nào mới tốt.”Trần Chi cười, nói ngược lại.
Mẹ Trần mỉm cưởi, tuy sắc mặt có chút tái nhợt nhưng không hề làm giảm vẻ đẹp của bà.
Những năm qua…em sống có tốt không (2)
Mẹ Trần mỉm cưởi, tuy sắc mặt có chút tái nhợt nhưng không hề làm giảm đi vẻ đẹp của bà.
Trần Chi luôn nghĩ, mẹ đẹp như vậy, lời nói việc làm cũng rất đúng mực, không giống dân thường một chút nào.
Có thể hay không, thật ra mẹ được sinh ra trong một gia đình rất tốt?
Nhưng từ trước đến giờ mẹ không hề nói với cô về quá khứ của bà, thậm chí đến cha của cô, bà cũng chưa từng nhắc đến.
Trực giác của Trần Chi nói cho cô biết, mẹ của lúc trước, nhất định là đã trải qua rất nhiều chuyện đau thương, nên mới làm cho bà không muốn nhớ lại những hồi ức đó.
“Tiểu Chi, con đi hỏi bác sĩ chừng nào mẹ mới được xuất viện. Ngày nào cũng ở bệnh viện, không có bệnh cũng thành có bệnh.”Mẹ Trần rất muốn quay về nhà của mình, nhỏ nhưng ấm áp.
“Được, con sẽ đi hỏi.”
Trần Chi đi hởi rồi, bác sĩ nói bệnh tình của mẹ cô tạm thời đã ổn định, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất viện.
Cô định ngày mai sẽ làm thủ tục xuất viện cho mẹ, mẹ Trần nghe thấy liền rất vui.
Trần Chi lại đang lo lắng, nên lừa mẹ thế nào về chuyện cô không còn ở nhà nữa.
Thôi kệ, đi bước nào tính bước đó.
Hôm đó Trần Chi liền đi tìm một người giúp việc đáng tin cậy, sau này e rằng sẽ phải làm phiền người giúp việc chăm sóc mẹ rồi.
Cùng với người giúp việc thu dọn nhà cửa một phen, lại đi mua rất nhiều đồ dùng hằng ngày, chuẩn bị mọi thứ thật tốt, Trần Chi mới quay về biệt thự.
10 giờ tối, Tư Dạ còn chưa về, Trần Chi định sẽ đi ngủ trước.
Vừa mới nằm xuống giường thì điện thoại của cô reo lên.
Là một số lạ, Trần Chi nghi hoặc bắt máy.
“Alo, là Tiểu Chi phải không?”
Trần Chi che điện thoại, tim đập như sấm.
Là An Dĩ Thần!
Anh ấy làm sao biết số điện thoại của cô?
“Tiểu Chi, là em phải không? Alo?”Bên kia truyền tới tiếng hỏi thăm không ngừng của An Dĩ Thần.
Trần Chi bình tĩnh, để điện thoại bên tai, “Alo, là em.”
Ngược lại người bên kia trầm mặc.
“Sao anh biết số điện thoại của em?”Trần Chi cười, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.
“Anh hỏi quản lý khách sạn nên biết được số điện thoại của em.”
“À.”Trần Chi đơn giản đáp lại, không biết nên nói gì nữa.
An Dĩ Thần cũng biết, nếu như không nói chút gì đó, hai người sẽ tiếp tục xấu hổ.
“Tiểu Chi, những năm qua…em sống có tốt không?”Thật ra anh ấy rất muốn hỏi, tại sao những năm qua em không liên lạc gì với anh.
“Em sống rất tốt, còn anh? Đi nước ngoài du học, nhất định đã học được không ít rồi.”